“Mời cả nhà ăn cơm!” Đợi mọi người đã tề tựu đông đủ, Lê Hữu cầm chiếc thìa nhỏ xíu của mình lên, dõng dạc tuyên bố khai tiệc.
Ngôn Tây lén liếc mắt sang Hoắc Dư Hành một cái, rồi cứ cầm đũa khư khư trên tay mà chẳng dám gắp thức ăn.
Cô không biết cụ thể buổi trưa hai người này đã xảy ra xích mích gì, giờ mà vạch áo cho người xem lưng thì cũng không tiện. Lê Đông khẽ hắng giọng, nghiêng người về phía Ngôn Tây, nói nhỏ đủ cho hai người nghe: “Đây là nhà của em cơ mà.”
Ở đầu bàn bên kia, Hoắc Dư Hành rũ mắt xuống, ánh nhìn lạnh nhạt, hờ hững lướt qua hai người. Sau đó, anh điềm nhiên gắp một con tôm luộc bỏ vào bát mình.
Có Lê Đông bảo kê, Ngôn Tây lập tức ưỡn thẳng lưng lên, lấy lại phong độ. Anh ấy cũng nhanh tay gắp một con tôm, thoăn thoắt ngắt đầu, bóc vỏ. Lúc ngước mắt lên định dằn mặt Hoắc Dư Hành thì thấy anh cũng đang lột vỏ con tôm trên tay gần xong rồi. Ngôn Tây bèn lanh tay lẹ mắt gắp phần thịt tôm trắng ngần bỏ vào chiếc bát nhỏ của Lê Hữu.
“Daddy lột nguyên con bự quá,” Lê Hữu há to cái miệng nhỏ ra để chứng minh, “Miệng con chút xíu à, nuốt không trôi.”
“Rồi rồi, để daddy xử lý.” Ngôn Tây kiên nhẫn lấy đũa xắn con tôm ra làm ba khúc nhỏ, rồi gắp lại vào bát cho cậu nhóc. Anh ấy ngẩng đầu lên, khiêu khích nhướng mày với Hoắc Dư Hành, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Hoắc Dư Hành vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh không cảm xúc. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, rồi thản nhiên gắp con tôm vừa bóc vỏ xong bỏ vào bát của… Lê Đông.
Chết tiệt! Thì ra mục tiêu của anh không phải là Lê Hữu!
Ngôn Tây thầm rủa xả trong bụng một câu, đưa tay xoa xoa cái đầu nấm của Lê Hữu đầy vẻ xót xa.