Điện thoại khẽ rung lên. Lê Đông vừa gửi một đoạn tin nhắn thoại vào nhóm chat chung. Hoắc Dư Hành định bấm vào nghe thì Ngôn Tây cũng lập tức gửi đến một tin nhắn thoại khác, khiến tay anh khựng lại giữa không trung.

Anh nhấn vào xem ảnh đại diện của Ngôn Tây. Đó là một bức ảnh cá nhân của anh ấy.

Trong ảnh, anh ấy đang che một chiếc ô trong suốt, đứng trước một tòa nhà được xây dựng theo lối kiến trúc Baroque cổ điển. Con đường phía xa loang lổ vết nước mưa. Ánh đèn đường màu vàng ấm áp hắt xuống từ trên cao, tạo thành những vầng sáng mờ ảo.

Góc chụp của bức ảnh hơi chếch từ dưới lên, chứng tỏ người cầm máy có chiều cao khiêm tốn hơn anh ấy khá nhiều.

Một người đàn ông sẵn sàng cho phép con của người phụ nữ khác gọi mình là “Daddy”, chắc chắn là một kẻ đang trong tình trạng phòng không chiếc bóng, không có bạn gái.

Hoắc Dư Hành nhíu mày nhìn chằm chằm vào bức ảnh đại diện kia một hồi lâu, rồi mới thoát ra. Lúc này, màn hình nhóm chat đã tràn ngập một tràng dài những tin nhắn mới.

Anh ngoái đầu nhìn ra ngoài. Trước cửa khách sạn, Ngôn Tây vẫn đang đứng tựa vào xe, tay cầm điện thoại, miệng nở nụ cười tươi rói, ra dáng đang trò chuyện vô cùng ăn ý với người ở đầu dây bên kia. Quả nhiên, chỉ vài giây sau, trong nhóm chat lại xuất hiện thêm một tin nhắn thoại mới của Ngôn Tây.

Phương Hoài ngồi ở ghế lái đã sớm nhận ra sự bất thường, khó chịu tỏa ra từ sếp mình. Gắn bó với Hoắc Dư Hành bao nhiêu năm, dĩ nhiên anh ta cũng nhận ra chiếc xe quen thuộc của bác sĩ Lê đang đỗ đằng kia. Lúc này, anh ta chỉ biết ngồi cứng đơ người, cắn răng nín thở không dám ho he nửa lời. Hai lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi. Phải khó khăn lắm mới đợi được mệnh lệnh phát ra từ miệng sếp: “Đi thôi.”

“Sếp muốn đi đâu ạ?”

Lịch trình công việc hôm nay đã kết thúc, nhưng Phương Hoài không dám chắc sếp có nổi hứng muốn quay về công ty tăng ca hay không. Theo kinh nghiệm xương máu của anh ta, mỗi khi sếp có tâm trạng tồi tệ, thì 100% thời gian rảnh rỗi đều được dùng để đày đọa bản thân bằng công việc.