Ngôn Tây đứng chờ sẵn dưới chân bậc thềm, dang rộng vòng tay đón lấy Lê Hữu vừa chạy ào tới. Anh ấy bế bổng cậu bé lên, tung một vòng giữa không trung, làm Lê Hữu bật cười khúc khích. Đôi cánh tay mũm mĩm quàng chặt lấy cổ Ngôn Tây, cậu bé hôn tới tấp lên má anh ấy: “Daddy ơi, con nhớ daddy quá!”
“Daddy cũng nhớ con lắm!” Ngôn Tây thơm trả lại một cái rõ kêu.
Đứng trên bậc thềm, sắc mặt Hoắc Dư Hành tối sầm lại như một hồ nước đóng băng. Cách một quãng ngắn, anh lạnh lùng dò xét người đàn ông trẻ tuổi đang ôm ấp Lê Hữu. Một người mang nét đẹp lai Tây cao ráo, điển trai, toát lên sự năng động, ấm áp, hệt như tia nắng mặt trời rạng rỡ.
Và quan trọng nhất là, Lê Hữu cực kỳ quấn quýt, yêu quý người đó.
Hoắc Dư Hành quay mặt sang nhìn Lê Đông, gằn từng chữ, giọng nói lạnh lẽo không một tia cảm xúc: “Daddy?”
Lê Đông bất giác đưa tay day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu ập đến: “Hồi ở nước ngoài, Tiểu Hữu từng bị đám trẻ lớn hơn bắt nạt. Ngôn Tây đã đứng ra giải vây giúp thằng bé. Chẳng hiểu sao Tiểu Hữu lại hiểu nhầm ý của Ngôn Tây, bắt đầu gọi anh ấy là ‘daddy’. Từ đó về sau, dù sửa thế nào thằng bé cũng nhất quyết không chịu đổi cách gọi.”
Không khí bỗng chốc đông đặc lại, im ắng đến ngột ngạt.
Hoắc Dư Hành khẽ gật đầu, rũ mi nhìn xuống hai bóng dáng đang quấn quýt bên dưới bậc thềm: “Quen nhau từ lúc đó sao?”
“Không, quen nhau sớm hơn thế nữa.”
Thời điểm quen biết Ngôn Tây, cuộc sống của cô đang rơi vào giai đoạn vô cùng khó khăn, rối ren. Giải thích cặn kẽ thì phải đào bới lại quá nhiều chuyện rắc rối trong quá khứ. Lê Đông quyết định tạm thời giữ kín, chưa muốn nói thêm.