Sau một hồi giày vò lặn lội, khi xe về đến biệt thự Dung Hồ thì trời đã chập choạng tối.

Ánh đèn trong sân hắt ra thứ ánh sáng dìu dịu. Một dáng người nhỏ xíu đang đứng nghiêm trang thẳng tắp. Lê Hữu đội một chiếc mũ phi công màu xanh lam, kéo kính chắn gió lên tận đỉnh đầu. Khuôn mặt cậu nhóc búng ra sữa nhưng điệu bộ thì oai phong lẫm liệt vô cùng, cậu đang dùng giọng điệu non nớt dõng dạc ra lệnh cho chú chó chăn cừu Border Collie.

Nghe tiếng xe chạy tới, Lê Hữu ngoái đầu nhìn ra, lớn tiếng gọi “Mẹ ơi!” rồi bỏ mặc chú chó, chạy bình bịch lao ra đón.

Khương Thương Thần đang đứng trên bậc thềm dưới mái hiên. Dáng người ông cao lớn, vạm vỡ, lại biết cách bảo dưỡng nên trông chẳng có vẻ gì là người đã ngoài năm mươi. Ông mặc một bộ vest ba mảnh với áo gile bên trong sơ mi chỉnh tề, toát lên phong thái của một quý ông lịch lãm thực thụ.

“Mẹ ơi!” Lê Hữu lao tới như một quả pháo nhỏ, ôm chầm lấy chân Lê Đông, ngửa khuôn mặt nhỏ xíu lên nhìn cô, “Mẹ ơi hôm nay mẹ đi làm có mệt không ạ?”

Cậu nhóc lại ngó nghiêng ra phía sau lưng cô: “Chó máy của con đâu rồi ạ?”

“Hôm nay mẹ con vất vả lắm rồi,” Thẩm Hoài Cảnh vừa xuống xe đã tranh lời đáp. Anh ấy cúi người bế bổng Lê Hữu lên, “Thế nên để cậu bế con nhé. Chó máy bảo hôm nay nó muốn ở nhà chơi với mẹ của nó, ngày mai mới đến chơi với Tiểu Hữu, có được không nào?”

“Dạ…” Lê Hữu đưa bàn tay nhỏ xíu lên gãi gãi đầu. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của mẹ, cậu nhóc đành rộng lượng nhượng bộ: “Vậy cũng được ạ!”

Nói rồi cậu nhóc lại vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Hoài Cảnh: “Thế hôm nay cậu đi làm có mệt không ạ?”

“Hôm nay cậu đi hẹn hò với mợ, chẳng mệt tí nào cả.”