Lê Đông nhìn chằm chằm vào cái tên trên màn hình điện thoại, hồi lâu vẫn không thể dời mắt.

Tâm trí cô nhẹ bẫng như cánh bèo trôi, chẳng có điểm tựa, chỉ biết dập dềnh lên xuống theo từng gợn sóng nhấp nhô.

Âm thanh bên tai ban đầu hơi loãng, cho đến khi bắt được một vài từ khóa mới dần trở nên rõ ràng.

“Chị đang nói đến chiếc nhẫn trên tay sếp Hoắc đúng không ạ?” Dương Liễu quay sang tìm Tần Tuế An để kiểm chứng, “Lần trước sếp Hoắc đâu có đeo nhẫn nhỉ?”

Tần Tuế An: “Không đeo.”

“Đeo ở ngón nào vậy?” Đào Thủy Hoa hỏi.

“Ngón áp út tay phải.”

Đào Thủy Hoa vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại tra cứu: “Đeo ở ngón áp út tay phải có thể là nhẫn cưới, hoặc cũng có thể chỉ là đồ trang trí thôi.”

“Thấy chưa, là trang trí đó!” Dương Liễu vỗ tay đánh đốp một cái, như thể vừa tìm được bằng chứng thép.

Lê Đông bị cái kiểu chắt lọc thông tin đầy tính chủ quan của cô ấy chọc cười: “Sao em biết chắc chắn không phải là nhẫn cưới?”