Hai mươi phút sau, Lê Đông nhận được cuộc gọi từ Hoắc Dư Hành. Đối phương chỉ buông thõng hai chữ ngắn gọn, rành rọt: “Ra đi.”
Giao Lê Hữu cho dì giúp việc trông nom, Lê Đông khoác vội chiếc áo măng tô bước ra ngoài. Ngoài sân vắng ngắt. Chợt nhớ ra bảo vệ khu biệt thự không hề gọi điện vào nhà xác nhận khách đến thăm, cô mới lờ mờ đoán ra chắc hẳn Hoắc Dư Hành đang đợi ở bên ngoài bốt gác cổng.
Từ nhà cô đi bộ ra cổng khu biệt thự mất chừng vài phút, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn. Lê Đông cúi đầu liếc nhìn đôi giày lười lót lông cừu đang đi dưới chân, một đôi giày “đôi” mẹ con y hệt của Lê Hữu, cô kéo vạt áo khoác ôm chặt lấy người, khẽ giậm giậm chân xuống đất. Mỗi nhịp thở đều phả ra những luồng khói trắng xóa bốc lên trong không khí lạnh lẽo.
Mấy ngày nay nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn. Nắng ấm ban ngày giống như một cú lừa ngoạn mục của nàng xuân. Mặt trời vừa khuất núi, nền nhiệt lập tức giảm sâu, cộng thêm những đợt gió rét cắt da cắt thịt. Lúc nhìn thấy chiếc xe của Hoắc Dư Hành, chóp mũi và dái tai Lê Đông đã bị gió tạt cho đỏ ửng.
Chiếc Maybach màu đen im lìm đỗ sát lề đường. Cửa kính bên ghế lái hạ xuống một nửa. Hoắc Dư Hành ngả đầu tựa vào lưng ghế, hơn nửa khuôn mặt của anh chìm trong bóng tối lờ mờ nên không thể nhìn rõ biểu cảm. Những ngón tay thon dài của anh đang chậm rãi day day giữa hai hàng lông mày.
Lê Đông bước lại gần. Tiếng nhạc không lời từ đài phát thanh trên xe vang lên trầm thấp, dìu dặt. Loa ngoài điện thoại của Hoắc Dư Hành đang kết nối với một giọng nam nghe đầy vẻ bất lực.
“Tôi lạy cậu đấy Hoắc Dư Hành, sếp Hoắc à, cậu có thể tạm thời cất cái sự cuồng sạch sẽ của cậu sang một bên, chịu khó đến bệnh viện chụp CT để tôi còn biết đường mà liệu được không? Tôi sẽ nhờ đồng nghiệp lấy sẵn bình truyền dịch để cậu mang về nhà truyền.”
Nghe thấy tiếng bước chân, Hoắc Dư Hành mở mắt ra. Ánh mắt mệt mỏi, nặng trĩu của anh hướng về phía Lê Đông, nán lại trên chiếc mũi đỏ ửng của cô vài giây. Giọng nói trong điện thoại vẫn tiếp tục oang oang: “Tôi bay đến Bắc Thành xong sẽ phi thẳng đến nhà cắm kim truyền cho cậu! Cậu cứ yên tâm, cậu có muốn nằm viện tôi cũng xách cổ về! Lần này đến tôi còn đặc biệt chuẩn bị quà cho cậu, đảm bảo cậu sẽ thích mê.”
“Tôi bận rồi, cúp đây.” Hoắc Dư Hành nói xong liền dứt khoát ngắt máy, anh đưa chiếc điện thoại của cô ra ngoài cửa sổ.
Sắc mặt anh đã khôi phục lại màu trắng lạnh lùng như thường ngày. Nếp gấp mí mắt dường như hằn sâu hơn vì mệt mỏi, càng làm tôn lên ánh mắt sâu thẳm, âm u.