Mùi thuốc súng thoang thoảng trong không khí.

Lê Đông còn chưa kịp phản ứng lại, một tràng tiếng “tít tít tít” nhập mật khẩu vang lên, cánh cửa chính từ bên ngoài bị người ta đẩy ra. Trần Tụng Niên xách theo một chiếc túi giấy cỡ bự, mang theo cả luồng khí lạnh ngắt từ ngoài trời bước vào: “Lão Hoắc, xem tôi mang gì đến cho cậu nàooo…”

Vừa ngẩng đầu lên bắt gặp hai người đang đứng trong phòng khách, Trần Tụng Niên sững sờ mất một giây. Anh ấy nhanh như chớp giấu phéng chiếc túi ra sau lưng, khóe miệng giật giật nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Lê Đông cũng ở đây à, chà, lên chức mẹ rồi nhìn càng xinh đẹp mặn mà ra đấy.”

Sự chú ý của hai người kia lập tức chuyển dời sang Trần Tụng Niên. Hoắc Dư Hành nhíu mày nhìn chằm chằm vào chiếc túi bị giấu nhẹm sau lưng bạn mình: “Cầm cái gì đến đấy?”

“À không có gì, quẩy thừng mà cậu dặn mua đây ha ha ha,” Trần Tụng Niên cười hềnh hệch, dùng tay kia xách mấy hộp quẩy thừng Tân Thị đặt lên tủ giày ngoài huyền quan. Thuận chân, anh ấy định xỏ luôn vào đôi dép lê nam tính đang để sẵn ở cửa. Dưới ánh mắt sắc như dao bầu muốn giết người của Hoắc Dư Hành, anh ấy mới sực nhớ ra đó là dép của chủ nhà, cộng thêm cái nết mắc bệnh sạch sẽ thái quá của tên này, anh ấy đành rụt vội chân lại. “Cái túi kia… là quà tôi mang cho Lê Đông.”

Trần Tụng Niên quá quen thuộc với căn nhà này, anh ấy liếc quanh không thấy đôi dép lê nào khác đành đi chân đất bước vào. Anh ấy lôi con búp bê nhồi bông được giấu kỹ nãy giờ ra, nhét thẳng vào tay Lê Đông: “Quà mừng em về nước mà anh đặc biệt đặt làm đấy, em xem, có giống phiên bản chibi của em không?”

Con búp bê trong lòng cô có cái đầu to bự chảng, thân hình thì bé tí tẹo. Đôi lông mày cong cong, cặp mắt to tròn xoe, chiếc mũi chỉ là một chấm nhỏ xinh xinh, cái miệng chúm chím hình chữ O, trên hai má còn điểm xuyết hai vệt má hồng nhàn nhạt.

Lê Đông thoáng chốc ngẩn tò te, đầu óc cô trống rỗng.

“Giống thật.” Giọng nói của Ngôn Tây từ trong điện thoại bất thình lình vang lên.

Nghe thấy giọng nói của người thứ tư cất lên, Trần Tụng Niên giật bắn mình, anh ấy vội vàng rướn cổ nghía vào màn hình điện thoại của Lê Đông. Lê Đông đâu có để anh ấy toại nguyện, cô lạnh mặt bấm nút kết thúc cuộc gọi video, ôm chặt con búp bê “nóng bỏng tay” đứng trân trân tại chỗ, nửa ngày trời chẳng biết mở lời thế nào.