Lá ngô đồng rụng đầy trên thân xe đen bóng, lướt qua cả bờ vai của Tiết Trạch. Nếu không phải chú ý thấy con số “Nhất” (一) thêu nơi cổ tay áo khoác của anh, Thịnh Thư Ý tự nhủ: Cô tuyệt đối sẽ không bước tới.

Bởi vì ban đầu cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để từ chối, từ nay về sau chỉ xem nhau như khách qua đường trong đời. Thế nhưng khi đến gần, xác nhận chữ “Nhất” kia chính tay mình thêu, cô lại không cam tâm làm khách qua đường với người đàn ông này nữa.

“Sao lại khóc rồi?” Tiết Trạch đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, “Cãi nhau với bạn trai nhỏ à?”

Cô gái 19 tuổi tâm tư có chút đơn thuần, không nhận ra anh đang gài bẫy mình, cô thật thà đáp: “Tôi không có bạn trai.”

Tiết Trạch đột nhiên bật cười, dường như tảng đá đè nặng trong lòng lập tức biến mất, tâm anh được thả lỏng.

Anh lái xe đến đây từ sớm, trời nóng như vậy mà vẫn đặc biệt mặc chiếc áo khoác có thêu con số may mắn của cô, nhịn cả bữa sáng lẫn bữa trưa để ngồi trong xe canh chừng. Bởi vì ở trong cái đại viện này, thân phận và danh tiếng của đám hậu bối như anh luôn là “tấm gương xấu”, nhà họ Vương chắc chắn sẽ không đồng ý để một cô gái sạch trong như Thịnh Thư Ý qua lại với anh. Để cô không phải chịu điều tiếng, anh chỉ có thể đứng đợi trên đại lộ ngô đồng, đây là con đường duy nhất để ra khỏi đại viện.

Xe lăn bánh ra khỏi khu quân khu, Tiết Trạch mới hỏi tiếp: “Cậu thiếu niên đi cùng em hôm qua là ai?”

Thiếu niên? Thư Ý lục lại trí nhớ, hôm qua chỉ có cậu út Thời Luật: “Người mặc áo phông trắng ạ?”

Thấy anh gật đầu, cô giải thích Thời Luật là cậu út của mình, là em trai cùng cha khác mẹ của mẹ cô. Giọng nói của cô mềm mại tỉ mỉ, khiến Tiết Trạch nghe thấy vô cùng thoải mái. Anh thong thả lái xe vào nội thành, đến hội sở anh vừa tiếp quản trên phố Trường An. Thấy mái tóc ngắn của cô lại bị gió thổi loạn, anh thuận tay vuốt lại cho cô rồi mới hỏi: “Sao em lại cắt tóc ngắn rồi?”

“Dài quá, sấy tóc mất thời gian lắm ạ.” Thịnh Thư Ý sẽ không nói rằng cô cắt tóc là vì khi đó quá nhớ anh.