Thịnh Thư Ý còn đang đấu tranh tư tưởng xem nên ngồi qua đó, hay để Tiết Trạch bước lại chỗ mình thì Tiết Trạch đã đứng dậy, thong thả tiến về phía cô. Thấy anh càng lúc càng gần, đôi bàn tay cô vô thức cấu chặt vào mặt da sofa, vì quá căng thẳng mà cô cúi đầu cắn chặt môi dưới.
Ngồi xuống ngay cạnh cô, Tiết Trạch nhẹ nhàng vén lọn tóc mai ra sau vành tai cô. Ngón tay anh vô tình chạm vào tai, phát hiện ra dái tai cô đã đỏ rực lên: “Sợ tôi bắt em lấy thân báo đáp thật à?”
Cô vội vàng lắc đầu.
“Ngay cả ngẩng đầu nhìn tôi cũng không dám, còn nói là không sợ.” Anh gạt tàn thuốc vào khay, thấy cô nhất quyết không chịu ngẩng lên, Tiết Trạch cũng không muốn ép cô quá mức: “Đi thôi, tôi đưa em về.”
Lần này Thịnh Thư Ý mới chịu ngẩng đầu lên.
“Ánh mắt đó là ý gì?” Tiết Trạch nhìn cô với đôi mắt chứa đầy ý cười, “Giữ em lại ngồi một lát thì em sợ tôi bắt em báo đáp, đưa em về thì em lại không cam lòng. Em nói xem, tôi phải làm thế nào thì cô bé này mới vừa ý đây?”
Cô lấy hết can đảm hỏi: “Rốt cuộc anh làm nghề gì vậy Tiết Trạch?”
“Chẳng phải em đã thấy rồi sao? Chỉ là một tên mở hội sở thôi.”
“Chỉ mở hội sở thôi ư?”
Anh vẫn cười: “Thế em còn muốn tôi mở cái gì? Chẳng lẽ mở một cửa hàng Ý Thống?”