Sau tiết Đông chí, Tô Thành chìm trong những cơn mưa phùn rả rích liên miên.
Cái lạnh lẽo vốn còn chần chừ chưa xuống hẳn, nay theo trận mưa rào sảng khoái này mà thấm vào lòng đất, khiến Giang Nam chỉ sau một đêm đã vào giữa mùa đông.
Trong thiền viện Vân Tê, những nhành mai lạp hương trầm bước vào kỳ nở rộ, từng đóa nhỏ như ngọc hoàng phỉ điểm xuyết trên cành, tỏa hương thơm ngào ngạt.
Mấy gian phòng lưu trú trong thiền viện đã lâu không có người ở, xà nhà hơi bị dột. Sáng sớm, vị tiểu sư phụ phụ trách giám sát tu bổ đã đến xem qua, sau đó mời thợ đến sửa sang.
Trong lúc khuân vác dụng cụ đi lại, chân thang vô tình làm rụng vài cành mai. Những cành gầy guộc mang theo vài nụ hoa còn chưa kịp nở rộ rơi xuống đất, lấm lem chút bùn nước, trông có vài phần đáng thương.
Nhà Phật xem trọng chữ “Duyên”, hoa nở hoa tàn cũng là duyên khởi duyên diệt, việc nối lại cành là không cần thiết.
Vị sư phụ quét dọn trong chùa định đào một cái hố dưới gốc cây, đem cành hoa vùi chung với đống lá rụng. Nhưng Vưu Tri Ý thấy hoa đang độ thắm, vùi đi thì tiếc, cô bèn xin sư phụ cành hoa ấy mang về, rửa sạch bùn đất, tìm một chiếc bình sứ nuôi trong nước.
…
Cơn mưa nhỏ lạnh lẽo rơi suốt cả ngày. Đến chập choạng tối, nhiệt độ lại giảm thêm vài độ, từng luồng khí lạnh len lỏi qua khe cửa sổ đóng không chặt.
Ngôi chùa cổ trăm năm, cơ sở vật chất khó tránh khỏi cũ kỹ, dù đã qua nhiều lần trùng tu vẫn thấy rõ dấu vết của thời gian.