Ngay khi nghi lễ 49 ngày kết thúc, bà Tiêu đã đóng gói hành lý cho Vưu Tri Ý, giục cô dời khỏi thiền viện Vân Tê.

Mùa đông ở Tô Thành luôn chìm trong mưa phùn ẩm ướt, khi năm hết tết đến cũng bắt đầu lất phất tuyết rơi.

Sau khi bà ngoại qua đời, lo em gái không nguôi được nỗi cô đơn, bà Tiêu quyết định nán lại cùng dì cô đi qua những ngày Tết rồi mới khởi hành. Dù dì cô cứ khăng khăng rằng bản thân đã quen với cuộc sống tự do tự tại, nhưng cuối cùng dì vẫn mủi lòng trước sự quan tâm chân thành của chị mình.

Hiện tại Vưu Tri Ý là sinh viên năm tư khoa Nhạc cụ dân tộc tại Nhạc viện Trung ương , sau Tết cô sẽ bắt đầu thực tập tại Đoàn nhạc dân tộc.

Lúc phỏng vấn thực tập, vị giám khảo chính là người đứng đầu bộ phận Tì bà hiện tại của đoàn. Vị này nhìn lướt qua hồ sơ của cô, rồi lại nhìn cây đàn trong tay cô, hỏi với vẻ không chắc chắn: “Em là cháu gái của cô Tiêu Thục Viện à?”

Cây đàn này được dì tìm cho cô từ khi mới bắt đầu học đàn, do một nghệ nhân lão luyện đã quy ẩn nhiều năm chế tác. Từ khâu chọn gỗ đến nguyên liệu đều không hề tầm thường, người trong nghề chỉ nhìn qua là biết ngay.

Cô thành thật đáp: “Vâng ạ.”

Hôm phỏng vấn, cô chơi bản Tân Cương Chi Xuân. Dù sau đó các giám khảo đều mỉm cười hài lòng gật đầu và cho điểm cao, nhưng cô hiểu rõ, ít nhiều gì cũng có vài phần nể mặt dì cô. Trong số những sinh viên cùng đợt vào đoàn, chỉ có mình cô được đích thân trưởng bộ phận hướng dẫn.

Cô quyết định trước Tết sẽ về Kinh đô một chuyến. Một là để tránh cái thời tiết ẩm lạnh ở Tô Thành, hai là tranh thủ mang cây đàn yêu quý về để dì kèm cặp luyện tập thêm.

Mùa đông ở Kinh đô nắng tuyết thất thường. Ngay ngày đầu tiên trở về đã có một trận tuyết rơi, Vưu Tri Ý lười ra ngoài nên ở lì trong nhà luyện đàn mấy ngày. Vừa chỉnh xong âm, định cất đàn vào hộp chuẩn bị quay lại Tô Thành thì cô nhận được một yêu cầu cứu viện hỏa tốc.