Hôm đại thọ của bà nội Kiều, Vưu Tri Ý có buổi biểu diễn, bận rộn đến tận chiều tối mới kết thúc.
Đã qua tiết Xuân phân, trời tối muộn, lúc cô khoác đàn trở về nhà cũ thì mặt trời vẫn còn treo lơ lửng nơi chân trời. Bà nội đã dặn đi dặn lại cô từ mấy ngày trước, bảo trước khi sang nhà họ Kiều phải ghé qua nhà một lát, bà có món đồ quan trọng muốn đưa cho cô.
Vưu Tri Ý cứ ngỡ đó là quà mừng thọ bà muốn nhờ cô mang hộ, bận rộn cả ngày, một ngụm nước cũng chưa kịp uống đã vội vã chạy qua. Thấy trên bàn có bình trà đã nguội, cô chẳng nề hà cầm luôn cái thố chuyên trà tu sạch một hơi.
Bà nội từ trong phòng bước ra, kêu “Ôi chao” liên hồi: “Cái con bé này, trà lạnh sao lại uống kiểu đó, đau bụng bây giờ!”
Nước trà vẫn còn đầy trong miệng, Vưu Tri Ý vội vàng nuốt xuống mới có chỗ để nói: “Hôm nay cháu bận quá, còn chưa kịp uống giọt nước nào.”
Bà nội lườm cô một cái, giật lấy cái thố chuyên trà rồi rót cho cô một ly nước nóng khác đặt sang một bên cho nguội: “Dù thế nào cũng không được uống trà gấp gáp như vậy.” Nói xong, bà dắt cô vào phòng trong.
“Quà gì mà bà giấu kỹ thế ạ?” Vưu Tri Ý đi theo, cười trêu chọc.
Bà nội liếc cô: “Quà cáp gì, là bộ quần áo bà may cho cháu đấy.” Nói xong, bà bảo dì Huệ lấy đồ ra.
Dì Huệ Huệ tươi cười mở tủ: “Tôi đã nói là xấp vải này hợp với Tri Ý nhất mà, nhìn thôi đã thấy tương xứng rồi.”
Năm ngoái bà nội sang Tô Thành thăm thông gia bị bệnh, lúc rảnh rỗi có đi dạo phố cổ và chọn được một xấp vải ở cửa hàng tơ lụa. Khi đó ông chủ nói loại vải này có cái tên giống như một loại sứ quý —— Xanh sau cơn mưa. Dệt bằng tơ tằm thật, vừa thanh nhã vừa quý phái.