Vưu Tri Ý cảm thấy chắc hẳn mình đã đắc tội với vị đại tiên phương nào rồi.

Cái thói thường chơi bài mười ván thì đến chín ván không gom đủ bộ của cô, vậy mà có thể ở nơi cách xa hàng nghìn cây số đụng mặt người quen. Lại còn là một người quen… tốt nhất không nên gặp lại.

Cô hơi né tránh ánh mắt, cảm thấy mình nên từ chối thì hơn. Hôm đó ở trong sân nhà cô Đỗ, anh đã chủ động rời đi trước, cô đoán anh cũng có ý tránh mặt, đó là một loại mặc cảm ngầm hiểu để đôi bên không phải khó xử.

“Tôi phải đến khách sạn đón bạn nên không đi được rồi.” Cô mỉm cười, khéo léo từ chối lời mời của Sở Trì: “Chúc các anh chơi vui vẻ.”

Sở Trì nghe vậy khẽ “Ồ…” một tiếng, quay đầu nhìn Hành Tông Ninh một cái, rồi khách sáo đáp lại: “Vậy được, về Bắc Kinh chúng ta hẹn nhau sau.” 

Nói xong, anh ta còn hỏi thêm: “Khách sạn có xa không, có cần chúng tôi đưa em đi không?”

Xung quanh khu du lịch đa phần là homestay, khách sạn chính quy đều ở dưới núi, khoảng cách khá xa. Vưu Tri Ý không giỏi nói dối, cô cố nhịn đôi tai đang nóng bừng lên, bảo không xa, ngay gần đây thôi. 

Thấy vậy, Sở Trì cũng không tiện nói gì thêm, anh ta gật đầu dặn cô đi đường cẩn thận.

Vừa ra khỏi trấn cổ, ngay cửa khu du lịch, Vưu Tri Ý đã đụng mặt Tùy Duyệt đang lên núi tìm mình. Nằm bẹp cả buổi chiều, cái đầu choáng váng vì tàu lượn siêu tốc cuối cùng cũng thoát khỏi dư chấn, Tùy Duyệt kêu gào đói đến lả người, kéo Vưu Tri Ý đi ngược vào trong khu du lịch. Cô ấy bảo thấy có người giới thiệu một quán ăn Huy Châu trong này rất khá.

Vưu Tri Ý đến đây hai ngày đều ăn bữa chính tại khách sạn, chỉ có sáng nay là cùng đồng nghiệp ra một quán mì trong ngõ nhỏ ăn bát mì măng khô đặc sản. Cô là người tùy tính, thấy đồ ăn ở khách sạn cũng ổn, quan trọng là phục vụ 24/24 nên rất tiện. So với cô, Tùy Duyệt có phần cầu kỳ hơn. Phong vị mỗi nơi mỗi khác, ăn uống ngủ nghỉ đều phải trải nghiệm đủ thì mới coi là không uổng công đi một chuyến.