Việc khai thác trấn cổ ở vùng Huy Châu này do công ty của Sở Trì chịu trách nhiệm, thâu tóm từ khâu di dời cư dân ban đầu cho đến quản lý đồng bộ về sau.
Công ty anh ta làm về bất động sản, phất lên như diều gặp gió được vài năm, nhưng hai năm nay tình hình bắt đầu đi xuống. Hành Tông Ninh từng nhắc nhở anh ta nên rút lui đúng lúc, vì thời vận không còn dài nữa. Trong đám bạn nối khố, Sở Trì xem lời của Hành Tông Ninh như thánh chỉ, từ nhỏ đã cảm thấy người này khác biệt với họ, tầm nhìn cực kỳ độc đáo. Nghe lời khuyên, anh ta bắt đầu rút dần khỏi mảng địa ốc từ vài năm trước, đến nay xem như đã công thành danh toại, lui ra mà không sứt mẻ phân hào.
Sau vài năm chuyển đổi và ổn định, công việc kinh doanh dần đi vào quỹ đạo. Cộng thêm việc trào lưu phục hưng văn hóa gần đây đang rầm rộ, anh ta chợt nhớ đến một dự án khai thác trấn cổ mà mình từng chốt hạ vào năm đầu tiên vào công ty. Tiết xuân trong lành, gió thổi hiền hòa, trong tay tạm thời không có việc gì quan trọng, Sở Trì nghỉ ngơi vài ngày và quyết định đi dạo giải khuây.
Đi một mình thì hơi cô đơn, anh ta bèn nhớ đến ân nhân cứu mạng Hành Tông Ninh. Sau khi kết thúc liên tiếp hai dự án lớn, dạo này Hành Tông Ninh quả thực rất rảnh, nhưng cũng chưa đến mức rảnh rỗi đến nỗi đi du ngoạn ngắm cảnh. Nhận được điện thoại của Sở Trì, anh nói không rảnh.
Sở Trì ở đầu dây bên kia oang oang: “Dạo này cậu bận cái gì thế, cơm nước trà thuốc đều không thấy mặt, không biết còn tưởng cậu thất tình đấy.”
Lúc đó Hành Tông Ninh đang đứng bên hồ trong Mai Viên cho cá ăn, điện thoại đặt trên bàn trà mở loa ngoài. Chú Du đang thu dọn bàn cờ cho anh, nghe vậy thì “phụt” một tiếng bật cười. Những con cá chép gấm đủ màu chen chúc nhau dưới hồ, há miệng chờ ăn. Thức ăn cầm trong đầu ngón tay anh lơ lửng giữa không trung hai giây mới được rắc xuống.
Nhắc đến chuyện này, Sở Trì sực nhớ ra một việc, giọng nói mang theo ý cười: “Đóa hoa kia của cậu đã trồng thành công chưa?”
Là một thiếu gia họ Chu vốn phong lưu “đi qua vạn đóa hoa, không một lá dính thân”, anh ta sớm đã đánh hơi thấy một bầu không khí khác lạ. Bao nhiêu năm nay, đã bao giờ thấy Hành Tông Ninh thân cận với cô gái nào như thế chưa? Đột nhiên xuất hiện một người, anh ta lập tức thấy không đơn giản.
Không trồng thành công, còn bị gai đâm vào lòng. Lần đầu tiên trong đời.
Hành Tông Ninh đặt hộp thức ăn xuống, cầm lấy điện thoại, tắt loa ngoài rồi đi về phía viên chính, vẫn là câu nói đó: “Không có việc gì khác thì tôi cúp máy đây.”