Khu du lịch sắp đến giờ đóng cửa, phải quay về thôi.

Phòng nghỉ của đoàn dân nhạc là một khách sạn chuỗi do khu du lịch thống nhất sắp xếp, tuy không được xếp hạng sao nhưng vị trí và môi trường đều rất ổn. Hành Tông Ninh và Sở Trì thì ở tại một khách sạn năm sao, hai nơi cách nhau hai con phố, không xa lắm.

Tiện đường, Sở Trì bảo sẽ đưa họ về, giờ này bắt xe buýt hay gọi taxi đều không thuận tiện, thế là bốn người lại cùng nhau xuống núi. Sở Trì cầm lái, Hành Tông Ninh ngồi ghế phụ, Vưu Tri Ý và Tùy Duyệt ngồi hàng ghế sau.

Trên đường đi, trò chuyện mới biết mấy khu du lịch này đều do công ty của Sở Trì khai thác. Ban đầu anh ta chỉ định tìm thêm một hướng đi mới cho công ty trong quá trình chuyển đổi, không ngờ lại phát triển khá tốt, đúng là vô tâm cắm liễu, liễu lại xanh.

Nhắc đến chuyện này, Tùy Duyệt ngồi thẳng người, tò mò hỏi: “Các anh đều làm bất động sản ạ?”

Sở Trì nhìn qua gương chiếu hậu, cười đáp: “Cũng đúng, mà cũng không hẳn. Ngành nào đang phất thì làm ngành đó.” Nói trắng ra là cái gì kiếm ra tiền thì làm.

Tùy Duyệt nửa hiểu nửa không, thấy kinh ngạc: “Thế sao… chẳng lẽ các anh có thể tiên tri, biết trước cái gì sắp phất sao?”

Đợi đến khi thành trào lưu mới làm thì đâu còn là người được chia miếng bánh đầu tiên, sao mà phát tài được? Cô ấy không hiểu, chỉ cảm thấy những người này không giống kiểu giàu là mãn nguyện, hay kiểu phú nhị đại tầm thường.

Sở Trì ngồi phía trước cười một tiếng, không đáp lời. Thực ra Tùy Duyệt hỏi vậy là có lý do. Cô ấy biết bạn trai hiện tại của chị gái mình có gia thế không tầm thường, nhưng gia đình cô ấy dù không phải đại phú đại quý thì cũng là danh gia vọng tộc, người có thể khiến chị cô ấy phải thốt lên “cửa cao khó vào”, cô ấy thực sự không tưởng tượng nổi là cao đến mức nào. Cô ấy chỉ muốn biết ông anh rể hụt này còn có hy vọng hay không.

“Thế bạn trai chị Chiêu Nhiên thì sao? Cũng giống các anh ạ?”