Hành Tông Ninh về Bắc Kinh bận rộn mất mấy ngày.

Chuyến đi Huy Châu vốn dĩ không phải để chơi bời, sau khi kết thúc khảo sát thực địa dự án, anh còn phải về để sắp xếp công việc và bàn giao các khâu liên quan.

Ngày máy bay hạ cánh anh có buổi tiếp khách, trả lời xong tin nhắn của Sở Trì, anh ở lại bữa tiệc rượu đến nửa đêm mới trở về Mai Viên. Chú Du vẫn như lệ thường ra đón anh, ông đi nấu canh giải rượu rồi hỏi thăm chuyến công tác có thuận lợi hay không.

Anh đáp: “Cũng tạm.”

Chuyện công việc đối với anh hiếm khi xảy ra tình huống ngoài ý muốn, đa phần đều suôn sẻ. 

Lần này sở dĩ anh nói “cũng tạm”, là vì xảy ra một vài chuyện ngoài dự liệu.

Lần đầu tiên chú Du nghe thấy một câu trả lời khác biệt trong những lần hỏi thăm định kỳ, ông lập tức căng thẳng: “Không thuận lợi sao?”

Cũng không hẳn là thế. Anh cười nhẹ, đáp: “Không liên quan đến dự án.”

Chú Du không hiểu những chuyện này, nghe anh nói vậy thì yên tâm hẳn, ông đi bưng canh giải rượu lên cho anh. Thực ra anh rất hiếm khi để mình uống quá chén trong các buổi tiệc, bát canh giải rượu đó giống như một sự an ủi tâm lý, không có nhiều tác dụng, nhưng có mặt là được.

Trong lúc chờ chú Du, anh nằm nghỉ trên sofa trong thư phòng một lát. Phòng không bật đèn, một không gian tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng bạc rải rác tràn vào.