Bảy giờ tối, buổi biểu diễn chuẩn bị bắt đầu.

Từ cửa sổ phòng nghỉ nhìn ra, toàn bộ sân bãi đã chật kín người. Vì có buổi biểu diễn này nên hội đèn cá đêm nay được đẩy lùi lại một tiếng, du khách đều tập trung về đây, lực lượng an ninh phải tạm thời tăng cường thêm mấy đợt.

Kế hoạch biểu diễn do Chúc Tân thực hiện. Ban đầu, phong cách phục trang của phía ban tổ chức là theo hướng Tân Trung Hoa, suy nghĩ rất đơn giản: họ cảm thấy nhạc cụ dân tộc và phong cách này là một cặp trời sinh, các buổi diễn lớn nhỏ xưa nay đều sắp xếp như vậy.

Sau khi Chúc Tân đến đã trực tiếp bác bỏ đề nghị này. Bà nói: “Ai quy định nhạc cụ dân tộc thì nhất định phải cổ điển, dịu dàng, và không liên quan đến trào lưu hiện đại?” Câu nói ấy khiến mấy vị lãnh đạo khu du lịch á khẩu, thế là toàn bộ phục trang và hóa trang bị lật ngược lại hoàn toàn.

Thay vì đi theo con đường mỹ nhân cổ điển tấu nhạc rập khuôn, bà đổi sang phong cách sân khấu thời thượng.

Trước khi lên sân khấu, sau khi làm xong tóc tai trang điểm, Tùy Duyệt nhìn bộ váy ngắn hai dây trên người mình, nói với Vưu Tri Ý: “Không ngờ tư tưởng của cô Chúc lại tân tiến như vậy, lần đầu tiên tớ nhìn thấy cô ấy còn tưởng…” 

Cô ấy ngừng lại suy nghĩ vài giây rồi tiếp tục: “… là một nghiêm sư.” Không có từ nào hình dung sống động hơn thế.

Vưu Tri Ý đang ngồi trên ghế thay giày, một đôi bốt cổ cao nhún lỏng lẻo quanh bắp chân, cô đáp lời: “Hồi đại học cô Chúc còn từng thành lập ban nhạc đấy.”

Đây là câu chuyện mà Tiêu Thục Viện từng kể cho cô nghe. Thời đại học, Chúc Tân cùng những người bạn ở Viện Nhạc cụ Phương Tây đã lập một ban nhạc kết hợp với tư tưởng vô cùng tiên phong. Sự va chạm giữa âm hưởng cổ điển và hơi thở hiện đại đã đập tan định kiến rằng nhạc cụ dân tộc chỉ dành cho việc phục cổ, còn nhạc cụ phương Tây mới là biểu tượng của thời thượng.

“Đúng là quá đỉnh luôn!” Tùy Duyệt bạo dạn ngước nhìn, tặc lưỡi nói: “Sớm biết thế tớ đã học tỳ bà từ lâu, để còn có cửa mà bái sư, làm đồ đệ dưới trướng của cô ấy rồi.”