Cả hai đều đã dùng bữa tối nên họ cùng nhau đi dạo ở một điểm tham quan gần đó.

Sự khai thác thương mại quá mức khiến mọi cảnh điểm trông đều na ná nhau, vẫn là những hoạt động diễu hành náo nhiệt và những sạp hàng bày bán đủ loại đồ vật nhỏ dọc lối đi.

Vưu Tri Ý cảm thấy người đàn ông này thật kỳ lạ. Khi bước ngang qua đoàn diễu hành mặc đủ loại hán phục, cô khẽ nghiêng đầu nhìn anh: “Món quà đáp lễ mà Hành tiên sinh muốn là bắt tôi đi dạo cùng anh thế này thôi sao?”

Hành Tông Ninh sóng bước bên cạnh cô, ánh mắt lướt qua dòng người đông đúc, nghe vậy liền quay đầu lại nhìn: “Cũng không hoàn toàn là vậy.”

Nói xong, anh khẽ nhếch môi, ý cười nơi đáy mắt càng sâu: “Thứ tôi thực sự muốn, e là hiện giờ cô Vưu vẫn chưa cho được. Vậy nên, tôi chỉ đành mời em đồng hành cùng mình, xem như đó là một bước đệm trước thôi.”

Ánh đèn lồng nhu hòa phản chiếu trong mắt anh, ánh nhìn vừa hàm súc lại vừa trực diện. Vưu Tri Ý đối mắt với anh một giây rồi vờ như không hiểu ẩn ý trong đó, cô quay mặt nhìn những món đồ trên sạp hàng ven đường để chuyển chủ đề: “Sở Trì bảo tối nay anh không đến được mà.”

Dù nguyên văn là “e là không đến được”, nhưng dựa theo mốc thời gian Sở Trì nói khi ấy anh vẫn chưa xong việc, tính kỹ ra thì sẽ không kịp xem buổi biểu diễn.

“Có mưu đồ với người ta mà đến cả buổi diễn cuối cùng cũng không đi, chẳng phải là quá thiếu thành ý sao?” Anh mỉm cười, nhìn Vưu Tri Ý cầm lấy một tượng Quan Âm nhỏ bằng sứ trên sạp: “Tiểu Quan Âm nương nương sẽ không phù hộ cho tôi mất.”

Đó là một món đồ lưu niệm nhỏ nhắn, dáng vẻ tròn trịa, tay cầm bình cam lộ, dưới đài sen có khắc dòng chữ đỏ “Tâm nghĩ sự thành”.

Đôi tay đang cầm tượng của Vưu Tri Ý khựng lại, một luồng khí nóng bốc lên hai bên má, cô vội đặt món đồ về chỗ cũ, nhỏ giọng nói: “Quan Âm nương nương không phù hộ cho người hay nói dối đâu.”