Vưu Tri Ý không kìm được bật cười thành tiếng.
Cô rút dây sạc, trả lời: [Vậy anh cứ để ở quầy lễ tân đi.]
Gửi tin nhắn xong, cô đặt bộ đồ ngủ xuống, nói với Tùy Duyệt một câu: “Tớ xuống lầu lấy đồ một chút.”
Tùy Duyệt “Hả?” một tiếng, quay đầu lại hỏi: “Đồ ăn giao tận nơi à? Lễ tân có robot mà.”
Cô cười nhẹ: “Không phải, là lúc nãy mua hoa nhưng tớ chưa trả tiền… chủ tiệm mang hoa đến trả ấy mà.”
Vẻ mặt Tùy Duyệt càng thêm kinh ngạc, từ khi nào mà các thương nhân lại có lương tâm đến thế? Lập tức cô ấy dành cho sự quản lý hộ kinh doanh trong sản nghiệp này của Sở Trì thêm mấy phần nể phục, đúng là kiểu mẫu mà. Cô ấy gật đầu: “Ồ, được, cậu đi đi.”
Cầm điện thoại ra khỏi cửa, Vưu Tri Ý cảm thấy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, công lực nói dối của cô đã tiến bộ vượt bậc, vậy mà có thể điềm nhiên như không mà tùy miệng bịa chuyện.
Chiếc điện thoại trong tay bỗng rung lên, cô cúi đầu nhìn. Khung chat chưa thoát ra lại hiện tin nhắn mới: [Em tự xuống lấy, hay là để lễ tân mang lên?]
Cô trả lời: [Có chuyện gì không ạ?]
Tin nhắn hiển thị đang soạn thảo một lúc, rồi gửi tới: [Tôi đang nghĩ có nên đợi thêm một chút không, xem liệu giấc mơ có thành sự thật không, trước khi đi sẽ gặp lại người mình muốn gặp thêm một lần nữa.]