Ngón cái đang lơ lửng trên phím gửi khựng lại một giây, rồi nhẹ nhàng hạ xuống, cô chọn cách phớt lờ tin nhắn này.
Lúc đi ra khỏi phòng, Tùy Duyệt vẫn đang ngồi trước bàn trong thư phòng để chỉnh sửa ảnh, hỏi cô đi đâu.
Cô lắc lắc bình nước trong tay, bảo là đi học lớp yoga, nói xong liền đi xuống lầu. Vừa mới đặt chân vào phòng khách tầng một, chiếc điện thoại im lặng bấy lâu rốt cuộc cũng rung lên một cái.
Hành Tông Ninh: [Dằn vặt hồi lâu, tôi vẫn có một câu muốn hỏi.]
Bước chân đang di chuyển khựng lại trước cửa, cô hỏi anh: [Gì vậy ạ?]
[Em đi cùng cô bạn thân của em, hay là có hẹn riêng?]
Vưu Tri Ý phì cười, không trả lời mà hỏi ngược lại một câu: [Chuyện này có gì mà phải dằn vặt?]
Đối phương im lặng một lát, như thể đang cân nhắc từ ngữ: [Danh không chính ngôn không thuận, không có tư cách.]
Khóe môi Vưu Tri Ý cong lên: [Thế sao anh giờ lại hỏi?]
Lần này tin nhắn không còn do dự nữa: [Không nhịn được, thực sự quá lo lắng.]