Tuyết bắt đầu rơi khi Hành Tông Ninh đang trên đường ra sân bay.
Đêm Giao thừa, vạn nhà rực rỡ ánh đèn, trên đường cao tốc dẫn ra sân bay chỉ lưa thưa vài bóng xe. Mặt đường rộng thênh thang, ánh đèn hắt lên những bóng tuyết rơi xào xạc.
Thiệu Cảnh lái xe phía trước, nhìn màn tuyết ngoài cửa sổ, bật cần gạt nước rồi khẽ nói: “Hành tổng, tuyết rơi rồi.”
Hành Tông Ninh đến Tô Thành vào chiều nay. Đi công tác vào dịp Tết, buổi trưa anh đã ở Kinh đô dùng bữa cơm đoàn viên cùng các bậc tiền bối trong nhà. Dự án mới vừa khởi động, e rằng thời gian tới anh sẽ chẳng thể dứt ra để quay về. Chính vì thế, trước ngày khởi hành, anh đã tranh thủ ghé lại Tô Thành chào hỏi ân sư, làm tròn đạo nghĩa của một người học trò.
Vị lão tiên sinh là người gốc Tô Thành, trước khi nghỉ hưu đã cùng phu nhân dạy học tại Kinh đô. Thời trung học Hành Tông Ninh từng theo học quốc học dưới sự chỉ dạy của ông một thời gian.
Biết anh phải chạy theo lịch trình, bữa cơm tất niên được chuẩn bị rất long trọng nhưng rượu thì không ép anh uống nhiều, anh chỉ cùng ông nhấp một chén nhỏ Nữ Nhi Hồng. Độ cồn không cao, đủ để làm ấm người.
Rời khỏi bàn ăn, anh không dừng lại một khắc nào mà đi thẳng ra sân bay.
Nhiều ngày bôn ba khiến anh có chút mệt mỏi, anh nhắm mắt dưỡng thần trên xe, cho đến khi tiếng thông báo tuyết rơi của Thiệu Cảnh đánh thức anh. Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ, những bông tuyết như lông vũ nhẹ nhàng đáp xuống, đóa này nối tiếp đóa kia. Chẳng biết có phải do vùng miền hay không mà ngay cả tuyết ở đây trông cũng dịu dàng hơn hẳn so với Kinh đô.
Đến sân bay, Vưu Văn Uyên cùng trợ lý cũng vừa vặn tới nơi, ông tươi cười đón tiếp: “Chúc mừng năm mới, Hành tổng.”
Buổi chiều biết tin Hành Tông Ninh cũng đang ở Tô Thành, Vưu Văn Uyên đã chủ động liên lạc để đi cùng chuyến. Hành Tông Ninh gật đầu, đáp lại: “Chúc mừng năm mới.”