Vưu Tri Ý cảm thấy tai mình như bốc hỏa.

Càng lớn, cô càng chủ động giữ khoảng cách, không còn thân thiết hay đùa giỡn vô tư với các tiền bối khác giới trong họ. Bà Tiêu vốn nghiêm khắc, từ nhỏ đã dạy cô đạo lý nam nữ hữu biệt, không nên quá gần gũi.

Nhưng hiện tại, giữa hai người chẳng hề có bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể nào, chỉ đơn giản là chiếc khuyên tai cô từng đeo bị anh kẹp trong tay, vậy mà cảm giác ấy còn ám muội hơn cả sự gần gũi đùa vui.

Vừa mới lúc nãy còn đang nghĩ không biết khi nào mới có lần gặp sau, chưa đầy nửa giờ, cái lần sau đó đã trở thành hiện thực. Cô bình tĩnh dời mắt đi, coi như không nhìn thấy thứ đồ trong tay anh.

Tùy Duyệt vốn quen biết Tống Thanh Duệ, liền sốt sắng gọi một tiếng: “Anh rể!”

Giang Chiêu Nhiên nghe vậy lườm cô ấy một cái: “Gọi bậy gì thế, sao đã thành anh rể em rồi?”

Tùy Duyệt cười hì hì, bảo cô ấy cứ thích gọi thế đấy. Tống Thanh Duệ nghe mà sướng rơn, ôm vai bạn gái: “Đúng thế, cứ gọi vậy đi, lát nữa anh rể lì xì cho em.”

Giang Chiêu Nhiên cạn lời liếc nhìn hai người, sau đó quay sang Hành Tông Ninh ở bên cạnh: “Cảm ơn anh nhé Hành tiên sinh, tuyết lớn thế này còn làm phiền anh chạy một chuyến.”

Hành Tông Ninh siết chiếc khuyên tai vào lòng bàn tay, đáp một tiếng: “Không sao, thuận đường thôi.”

Tống Thanh Duệ tiếp tục giới thiệu hai người còn lại. Người buổi sáng đứng bên cửa sổ tươi cười vẫy tay với Vưu Tri Ý tên là Sở Trì, nhuộm một đầu tóc màu tím bóng đêm. Người đứng bên cạnh trông có vẻ đáng tin cậy hơn là Văn Ngật Châu.