Sau khi chuyển màng xong, Tống Cẩn có một tiếng rảnh rỗi, cô vội vàng xuống văn phòng, chuẩn bị ăn tạm chút gì đó rồi nghỉ ngơi.

Vừa về đến chỗ làm việc, cô thấy trên bàn ngoài hộp bánh kem mình mua, còn có một phần đồ ăn được đóng gói cẩn thận. Bên ngoài túi có dán một tờ giấy ghi chú màu vàng nhạt.

Trên đó viết: “Ăn cơm xong hẵng làm thí nghiệm, nếu cơm nguội rồi thì đến văn phòng tôi hâm lại. Tôi luôn ở đó.”

Góc dưới bên phải ký tên: Trang Thần.

Nét chữ màu đen vô cùng phóng khoáng, tiêu sái, một dòng chữ như mây trôi nước chảy.

Chữ thật đẹp. Tống Cẩn gỡ tờ giấy ghi chú xuống, vuốt phẳng rồi đặt lên bàn, lấy điện thoại ra, lấy nét, chụp mấy tấm ảnh.

Một đồng nghiệp ngồi phía sau từ ngoài bước vào, nhỏ giọng nói với Tống Cẩn: “Đây là giáo sư Trang mang cho cô đấy.”

“Vâng, tôi biết, cảm ơn. Tôi làm thí nghiệm không có thời gian đi nhà ăn, lúc ở phòng thí nghiệm gặp giáo sư Trang nên đã nhờ thầy ấy mang cơm giúp.” Tống Cẩn thuận miệng bịa ra một lý do.

Thực tế thì cô không hề nhờ Trang Thần mang cơm. Ngoài lần gặp ở cầu thang bộ, sau đó cô cũng không gặp lại anh.

Đã hơn một giờ trưa, cô dùng mu bàn tay chạm vào hộp cơm, vẫn còn hơi ấm. Nhưng lúc này là giờ nghỉ trưa, cô không tiện đi làm phiền Trang Thần, ăn tạm cũng được.