Tại cổng khu nhà của Tống Cẩn, hai người chào tạm biệt.

Nhìn Tống Cẩn lặng lẽ bước vào, bóng dáng cô dần khuất sau những rặng cây, Trang Thần mới xoay người đi qua bên kia đường.

Về đến nhà, Tống Cẩn lấy một lon Coca từ tủ lạnh rồi ngồi co mình trên sofa. Ánh mắt cô trống rỗng nhìn lên trần nhà. Đầu óc có chút hỗn loạn, nhưng cũng không suy nghĩ cụ thể về điều gì, cô chỉ cảm thấy hơi phiền muộn.

Cô xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra hôm nay. Trang Thần mua cơm trưa cho cô, thấy cô bị ngã thì nhiệt tình giúp cô sát trùng, băng bó. Nếu chỉ đơn thuần là quan hệ đồng nghiệp, liệu có thể làm được đến mức này không?

Thử đặt Khổng Nham và những người khác vào vị trí của Trang Thần, có lẽ họ cũng sẽ làm như vậy. Nhưng hình ảnh đó chắc chắn sẽ không khiến cô nảy sinh những suy nghĩ khác. Ít nhất, cô không thể tưởng tượng ra cảnh Khổng Nham sẽ lặng lẽ chủ động mang cơm cho cô. Khi cô ngã, họ sẽ giúp, nhưng hành động và lời nói sẽ không thể nào vừa vội vã lại vừa dịu dàng đến thế.

Nhưng Trang Thần đã phủ nhận.

Anh đã nói rõ, đó chỉ là quan hệ đồng nghiệp.

Xem ra là cô đã nghĩ nhiều rồi.

Chắc là do cô đang thèm yêu đương. Chỉ cần có một người khác giới quan tâm một chút, đã cảm động như vậy rồi.

Nhưng đây có phải là tình yêu không? Có phải là thích không?