Trang Thần vừa gọi điện thoại, vừa đứng trước cửa thang máy liên tục nhấn nút đi xuống. Lúc này, mỗi một giây dường như bị kéo dài ra, lòng anh ngày càng tuyệt vọng.

Điện thoại vẫn không có người nghe máy.

Thang máy đi lên quá chậm, không thể chờ được nữa.

Anh xoay người đi vào cầu thang bộ bên cạnh, bước liền mấy bậc một lúc để lao xuống thật nhanh. Chiếc điện thoại trong tay vẫn không ngừng gọi đi.

Tòa nhà cao mười mấy tầng, anh dùng tốc độ nhanh nhất để chạy xuống. Anh chỉ muốn mau chóng trở lại xe, tìm bệnh viện rồi tức tốc chạy qua đó.

Xuống đến tầng một, anh đẩy cửa thoát hiểm ra, đi dọc hành lang rồi ra đến đại sảnh.

Khi đến bậc thềm trước tòa nhà, anh ngẩng đầu lên, mơ hồ trông thấy một bóng hình quen thuộc. Trái tim trong giây phút ấy như tìm về được trong lồng ngực, chầm chậm hồi sinh.

Anh gần như vừa đi vừa chạy đến trước mặt cô, cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới một lượt, “Em có bị thương không?” Giọng anh thốt ra khàn đặc đến kỳ lạ. Vừa rồi quá căng thẳng, cổ họng anh thắt lại, đuôi âm cũng run rẩy.

“Thầy Trang, anh sao vậy?” Tống Cẩn thấy Trang Thần trước mặt mình trông hoảng hốt, bối rối, lông mày nhíu chặt, sắc mặt tái nhợt, tóc tai có chút rối bời thì vô cùng thắc mắc. Cô chưa từng thấy một Trang Thần hoảng loạn đến thế.

“Tống Cẩn, em có bị thương không?” Trang Thần nhất định phải nghe được câu trả lời.