Cuối tuần, Tống Cẩn quyết định làm bạn với chiếc giường. Có vẻ như kỳ “đèn đỏ” lần này thật sự hành cô ra bã, kể từ hôm bị nhiễm lạnh, mấy ngày sau bụng cô cứ âm ỉ khó chịu suốt.
Cô cố gắng lê lết đến phòng lab làm thí nghiệm hai ngày, may mà công việc này không đòi hỏi nhiều thể lực nên vẫn cáng đáng được.
Chờ được đến cuối tuần, cô liền thả trôi bản thân. Thích ngủ thì ngủ, chán thì lại lôi game ra chơi, xem thi đấu, xem phim. Cứ làm sao cho thoải mái nhất là được.
Mãi cho đến chiều Chủ nhật, cô vẫn chưa hề bước chân ra khỏi cửa, đúng chuẩn một trạch nữ.
Nếu không phải vì có một cuộc điện thoại bất ngờ, có lẽ hai ngày cuối tuần cô nói chưa đến mười câu.
Nhìn tên người gọi hiện trên màn hình, Tống Cẩn ngớ người một lúc rồi cười toe toét, bắt máy: “Đàn anh Tề, hôm nay gió nào đưa anh tới thế? Sao tự dưng lại nhớ đến em vậy?”
“Đàn em, em có bận không?” Giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên.
“Không bận ạ, em đang nghỉ, nằm dài ở nhà đây.”
“Anh đến thành phố A rồi, rảnh không mình tụ tập một bữa?”
“Thật á?! Anh đang ở đâu? Gửi định vị cho em đi, em sửa soạn một chút là qua liền.” Tống Cẩn vừa nói vừa bật phắt dậy khỏi giường.