Thứ hai, Tống Cẩn vẫn đến phòng thí nghiệm như thường lệ. Chuyện xảy ra hôm trước đã ảnh hưởng không nhỏ đến tinh thần của các sinh viên, ai cũng có vẻ ủ rũ.

Dù sự việc không bị lan truyền rộng rãi, nhưng vì lúc đó có khá nhiều sinh viên trong khoa chứng kiến nên gần như ai cũng biết chuyện.

Sáng sớm, Tống Cẩn vừa bước vào phòng lab đã thấy trong phòng nghỉ, nhiều sinh viên ngồi ngả nghiêng trên ghế, túm tụm lại nói chuyện, trông ai cũng phờ phạc. Không khí trong phòng trĩu nặng một nỗi buồn man mác.

Tống Cẩn phải động viên, khích lệ vài câu, mọi người mới dần quay lại với công việc của mình. Dù sao thì trời có sập xuống, việc cần làm vẫn phải làm.

Khoảng 10 giờ sáng, có một cái đầu ló vào cửa phòng thí nghiệm, gõ cửa rồi hỏi lớn: “Xin hỏi cô Tống Cẩn có ở đây không ạ?”

Tống Cẩn đang làm lại thí nghiệm Western Blot hôm trước bị hỏng, cô buông dụng cụ trong tay, ngẩng đầu lên thì thấy Hạ Thấm, sinh viên trong phòng lab của Trang Thần. Cô đứng dậy: “Cô đây, có chuyện gì không em?”

“Cô Tống ơi, chúng em muốn hỏi cô cách sử dụng máy đo pH một chút. Phòng lab bọn em mới nhận thiết bị này mấy hôm trước mà em với Hà Phi không biết dùng thế nào. Thầy Trang lại không có ở trường nên bọn em không dám tự ý mày mò.” Hạ Thấm bước vào, giải thích.

Tống Cẩn liếc nhìn thí nghiệm đang dang dở: “Cho cô năm phút nhé, cô cho mẫu vào gel xong sẽ qua ngay.”

“Vâng ạ, cô cứ làm việc trước đi ạ.” Hạ Thấm nói rồi đi đến bên cạnh, đứng xem Tống Cẩn làm thí nghiệm.

Xong việc, Tống Cẩn thậm chí còn chưa kịp cởi áo blouse và găng tay đã vội đi cùng Hạ Thấm sang phòng lab của Trang Thần.