Một lúc sau, Tống Cẩn đã dần lấy lại bình tĩnh, cô vòng tay qua eo Trang Thần, xem như một lời đáp lại.
Trang Thần cũng hiểu ý cô, anh nghiêng người, ôm cô chặt hơn.
“Trang Thần, em có một yêu cầu.” Giọng Tống Cẩn sau khi khóc xong như phủ một lớp sương mỏng, có chút khàn, kéo dài và mềm mại.
“Ừ, em nói đi.” Trang Thần vẫn ôm chặt Tống Cẩn. Anh biết cô vừa khóc, và cũng biết lý do tại sao, chắc hẳn là vì đau lòng cho anh. Vì thế, anh lại càng siết chặt vòng tay hơn.
“Chúng ta tạm thời đừng công khai mối quan hệ này được không, đặc biệt là ở trường.”
Sau một thoáng suy nghĩ, Trang Thần hỏi: “Như vậy có thiệt thòi cho em không?”
Tống Cẩn cười: “Anh sợ mình đào hoa quá, đi đâu cũng có tin đồn nên sợ em tủi thân à?”
“Không phải. Chúng ta là một cặp đôi bình thường mà lại không thể để mọi người biết, như vậy không công bằng với em.” Trang Thần giải thích.
Nhưng anh cũng hiểu những băn khoăn của Tống Cẩn.
Trong mắt người ngoài, anh là giáo sư, là nhân tài trọng điểm của trường. Nếu Tống Cẩn ở bên anh, sau này dù cô có đạt được thành tích gì, người ta cũng sẽ nghĩ đến anh, cho rằng vì có anh chống lưng nên cô mới có được những điều đó.