Tống Cẩn tỉnh giấc vì khát. Cô mở mắt ra, căn phòng chìm trong bóng tối, nhưng không phải là một màu đen kịt. Ngẩng đầu lên, cô thấy có một nguồn sáng le lói ở cuối giường, mơ màng ngồi dậy thì thấy Trang Thần đang làm việc với máy tính.

Nghe thấy tiếng động trên giường, Trang Thần đặt máy tính sang một bên, bước tới ngồi xuống mép giường, dịu dàng hỏi: “Có phải em khát không?”

Món nướng lúc nãy hơi cay, gia vị lại đậm, rất dễ khát nước.

“Vâng. Mấy giờ rồi ạ? Em ngủ bao lâu rồi? Trận đấu kết thúc chưa anh?” Tống Cẩn dụi mắt, vẫn còn hơi mơ màng.

“Chưa đến hai giờ đâu, lát nữa chúng ta xuống xem.” Trang Thần nói rồi lấy ly nước trên tủ đầu giường đưa cho Tống Cẩn.

Uống hết nửa ly nước, Tống Cẩn tỉnh táo hơn nhiều. Cô lật chăn ra, nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu hỏi: “Là anh bế em lên đây à? Em nhớ lúc trước mình đang ngắm sao mà.”

“Em ngắm sao một lúc rồi ngủ thiếp đi. Ngoài trời lạnh, sợ em bị cảm nên anh đã bế em lên đây.” Trang Thần đưa tay vén lại mấy sợi tóc lòa xòa trên mặt Tống Cẩn.

“Em có nặng lắm không ạ?” Tống Cẩn có chút chột dạ. Trước khi ngủ, cô đã ăn rất nhiều.

“Không nặng đâu.” Trang Thần đứng dậy, để Tống Cẩn xuống giường.

“So với các bạn nữ khác thì cân nặng của em không nhẹ đâu. Nhưng nếu anh vẫn bế được thì em tạm thời chưa có ý định giảm cân.” Tống Cẩn vừa xỏ giày vừa nói.