Lần này đến báo cáo là một học giả nổi tiếng ở nước ngoài, cách đây không lâu ông vừa nhận được một giải thưởng lớn gây chấn động trong ngành, khoa liền gửi lời mời đến ông.
Vị học giả này là người hướng dẫn tiến sĩ của Trang Thần, vừa hay Trang Thần hai ngày trước đã trở về, khoa đã để anh làm người chủ trì hội nghị.
Về những chuyện này, Tống Cẩn hoàn toàn không biết.
Vừa rồi Trang Thần đang dùng tiếng Anh để giới thiệu quá trình nghiên cứu của vị học giả cũng như chủ đề sắp báo cáo. Và đúng lúc đó Tống Cẩn đã phá cửa xông vào, mới có màn kịch vừa rồi.
Sau màn đệm nhỏ này, hội nghị diễn ra bình thường.
Tống Cẩn hơi cúi người xin lỗi, sau đó tìm chỗ ngồi. Phòng họp của khoa không lớn, người đến nghe tọa đàm rất đông, liếc mắt một cái cũng không thấy có chỗ trống. Nhưng cô thấy Từ Dao đang vẫy tay với mình, cô cố gắng hạ thấp người, cẩn thận đi qua.
Sau khi ngồi xuống, đặt túi xách, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Từ Dao đưa cho cô một chai nước, che miệng nhỏ giọng nói: “Tớ sợ cậu không kịp, nên đã giữ chỗ cho cậu. Uống miếng nước cho đỡ mệt đi.” Từ Dao, Lý Trạch Hòa và những người khác đều biết mỗi sáng thứ ba Tống Cẩn đều phải đi dạy.
“Cảm ơn.” Tống Cẩn nhận lấy chai nước.
Buổi tọa đàm tiếp theo, nghe rất khó hiểu, bởi vì người diễn thuyết mang một khẩu âm rất nặng. Từ Dao nghe một lúc, dùng khuỷu tay chạm vào Tống Cẩn, nhỏ giọng nói: “Hiểu được không?”