Tối thứ năm, trong phòng hội nghị của khoa Tâm thần học, nhóm đề tài của Trang Thần đang tổ chức buổi họp đầu tiên sau khi anh về nước.
Hôm qua, lúc Trang Thần thông báo lịch họp trong nhóm chat, Lâm Duẫn Mạn đã khuyên: “Giáo sư Trang, anh cứ nghỉ ngơi cho quen múi giờ đã, không vội họp nhóm đâu ạ.”
“Cứ tối mai đi, không cần trì hoãn nữa.” Trang Thần trả lời dứt khoát.
Nửa năm nay anh không ở trong nước, hai sinh viên mới vào nhóm chỉ có thể trao đổi với anh qua mạng. Mặc dù sinh viên năm nhất về cơ bản đều đang bận học, thời gian ở phòng thí nghiệm có hạn, nhưng Trang Thần vẫn cảm thấy tiến độ của họ đã bị ảnh hưởng không nhỏ vì sự vắng mặt của mình.
Hai sinh viên có chút thấp thỏm nhắn trong nhóm: “Thưa thầy, chúng em có cần chuẩn bị gì không ạ?”
“Không cần, lần này tôi sẽ báo cáo.”
Trong buổi họp, hai thành viên của nhóm đề tài cuối cùng cũng được chứng kiến sức hấp dẫn của nghiên cứu khoa học, hay nói đúng hơn, là sức hấp dẫn của chính người thầy của họ.
Trang Thần, trong chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài áo khoác đen dáng dài, đứng thẳng ở phía trước, hướng mặt về phía hai sinh viên. Lúc diễn thuyết, anh gần như không nhìn vào slide, nhưng mỗi khi cần chuyển trang, anh không cần quay đầu mà chỉ cần nhấn nút trên bút laser, nội dung bài giảng và slide lập tức khớp nhau một cách hoàn hảo.
Cả hai vô cùng kinh ngạc. Trước đây khi tham gia các buổi báo cáo học thuật, họ thấy rất nhiều người chỉ biết đọc theo slide, như thể nếu rời khỏi slide thì sẽ không biết phải nói gì.
Còn slide của thầy Trang, dường như chỉ là công cụ phụ trợ cho người nghe. Họ chắc chắn rằng cho dù không có chúng, anh vẫn có thể hoàn thành bài giảng một cách trôi chảy.