Kết thúc kỳ nghỉ, Trang Thần phải tham gia đợt tuyển sinh cho trại hè. Tống Cẩn thì trở về quê, cô còn lại bốn ngày nghỉ phép nên muốn về nhà với “lão đại”.
Sau đó, cô sẽ đi thẳng từ nhà đến thành phố khác để hội hợp với Trang Thần, bắt đầu triển khai dự án của viện sĩ Hứa.
Trang Thần đồng ý với kế hoạch này. Anh đã “giữ” con gái nhà người ta bên cạnh suốt một tuần lễ thần tiên, thế là đã quá đủ mãn nguyện rồi.
Phòng thí nghiệm đã vào kỳ nghỉ hè. Thời gian nghỉ hè của nghiên cứu sinh do người hướng dẫn quyết định chứ trường không có quy định cứng nhắc.
Trang Thần cho hai sinh viên và trợ lý của mình nghỉ ba tuần. Vì vậy, lúc này trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại một mình anh.
Anh không tham gia vào vòng đánh giá sơ bộ của trại hè mà tranh thủ mấy ngày này để làm thí nghiệm. Anh có một kế hoạch vẫn luôn âm thầm xúc tiến. Lo rằng đến lúc đó sẽ không kịp, nên bây giờ có thời gian là anh lại lao vào làm thí nghiệm.
Hôm nay, anh đang cúi đầu làm việc thì nghe thấy tiếng giày cao gót. Anh cứ ngỡ là Tống Cẩn đột ngột quay về tạo bất ngờ cho mình, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn rõ người trước mặt, vẻ mặt anh lập tức thu lại.
“Giáo sư Trang, thầy vẫn đang làm thí nghiệm ạ? Thầy không đi du lịch sao?” Lâm Duẫn Mạn mỉm cười nói.
“Tôi đã đi nghỉ rồi. Sao cô lại đến phòng thí nghiệm?” Trang Thần nói rồi lại cúi đầu, tiếp tục công việc.
“Chuyện là… sau khi thầy làm thí nghiệm xong, tôi có thể làm phiền thầy một lát được không ạ?” Lâm Duẫn Mạn do dự một lúc rồi nói.