Gần đây, Tống Cẩn ngày càng cảm thấy thể lực là một vấn đề lớn, vì thế cô đã đưa việc vận động vào lịch trình của mình. Cô cố gắng kết thúc công việc sớm một chút, dành thời gian ra sân thể dục vận động.

Tối hôm nay, cô tùy tiện ăn chút gì đó ở nhà ăn, rồi đeo tai nghe đi ra sân thể dục.

Thời tiết gần đây dần dần ấm lên, hơi thở của mùa xuân ngày càng đậm đặc. Hàng cây ngô đồng bao quanh sân thể dục, giữa những chiếc lá xanh ngọc bích nhỏ vụn lẫn lộn màu vàng giòn, trên nền đất đen ẩm ướt giữa những đám cỏ dại vàng óng, đã nhú lên một ít ngọn cỏ xanh non.

Đường chạy màu đỏ, những người mặc quần áo đủ màu sắc đang chạy bộ, đá cầu.

Ngũ sắc hòa quyện, động tĩnh tương phản, quét đi vẻ tiêu điều của mùa đông, sự sống đang từ từ hồi sinh.

Cuối tháng hai, trời tối sớm, mới hơn 6 giờ, vệt nắng chiều cuối cùng đã lặn xuống, sắc trời dần tối. Đi được chưa đến hai vòng, đèn chiếu sáng của sân thể dục đã bật lên.

Đợi qua khoảng thời gian bận rộn này, cô muốn sắp xếp một chuyến du lịch. Nhịp sống gần đây không phải là điều cô thích, luôn bị công việc đẩy đi, đã đến lúc cô phải tự điều chỉnh.

Đi ngang qua sân bóng rổ bên cạnh sân thể dục, cô thấy Khổng Nham và Lý Trạch Hòa đang chơi bóng rổ. Vốn dĩ Tống Cẩn đã hẹn Từ Dao cùng đến đây nói chuyện phiếm rồi tản bộ, kết quả là Từ Dao đã bị mẹ cô ấy gọi điện liên hoàn đoạt mệnh triệu hồi đến một buổi xem mắt.

Cô vừa đi vừa nghĩ xem nên đi đâu chơi, muốn đi ra ngoài bao lâu, thí nghiệm phải sắp xếp như thế nào. Nghĩ nghĩ, tâm trạng cô lại tốt lên.

Nếu không phải có một quả bóng đá đột nhiên bay tới, cô sẽ còn nghĩ được nhiều hơn nữa.