Chiều thứ sáu, trong nhóm “Biệt đội tâm thần”, tin nhắn nhảy liên tục.
Tống Cẩn làm xong thí nghiệm, cởi bao tay, rửa sạch tay mới có thời gian mở ra xem tin nhắn. Đã bị trôi hơn 100 tin.
Cô lướt lên trên một chút, mới biết được ba người này muốn tổ chức một bữa tiệc. Mọi người đều đã thương lượng xong thời gian và địa điểm, chỉ chờ Tống Cẩn trả lời. Cô vội vàng đồng ý.
Cũng may hôm nay đều đã làm xong thí nghiệm, không cần tăng ca. Vừa hay sắp cuối tuần, cần phải thả lỏng thần kinh một chút.
Sau khi tan làm, bốn người cùng nhau đến quán bar.
Trên đường đi, Từ Dao đã nói với Tống Cẩn, cô ấy muốn uống rượu, cho nên đã chọn quán bar.
Tống Cẩn không có ý kiến, tuy cô không thích uống rượu, nhưng cô cũng không bài xích những nơi như quán bar.
Đến một quán bar sạch sẽ, sau khi ngồi xuống, Khổng Nham lấy thực đơn rượu, hỏi: “Tống Cẩn, cậu vẫn uống Coca à?”
“Ừm. Thêm đá.” Tống Cẩn cởi áo khoác, vắt lên lưng ghế phía sau.
“Đây là lần đầu tiên chúng ta ra ngoài liên hoan sau Tết phải không?” Từ Dao nói.