Trước đây, Tống Cẩn thi bằng lái C1, là loại xe số sàn. Ở nhà, cô cũng lái xe số sàn, chưa từng tiếp xúc với xe số tự động. Bây giờ nhìn vào bảng điều khiển và cần số của chiếc xe này, cô cảm thấy vô cùng mờ mịt.

“Hay là vẫn tìm người lái thay đi?” Tống Cẩn nghiêng đầu hỏi.

“Không cần, tôi dạy cô.” Trang Thần nhàn nhạt trả lời, nói xong anh cúi người lại gần, tỉ mỉ giải thích về các vị trí số cũng như các bước khởi động và dừng xe.

Nhưng trong suốt quá trình, anh rất chú ý đến khoảng cách giữa hai người, không hề có tiếp xúc cơ thể.

Tống Cẩn ngửi thấy mùi cồn nhàn nhạt trên người anh, có một khoảnh khắc làm cô suy nghĩ. Nhưng cô vẫn rất nhanh tập trung sự chú ý, ngoan ngoãn làm một học sinh.

Lái xe không phải là chuyện nhỏ, cô lại làm theo các bước Trang Thần đã dạy, mô phỏng một chút, đảm bảo không có vấn đề gì sau đó mới dám khởi động xe.

Cô cẩn thận xoay vô lăng, nhẹ nhàng nhấn ga. Ra đến đường chính, Tống Cẩn cũng không dám lái nhanh, từng chiếc xe bên cạnh vun vút lướt qua, còn chiếc xe cô lái thì giống như một con rùa già, từ từ bò. Cũng may là tương đối chậm, trên đường xe ít, nếu không chắc đã bị người ta bấm còi inh ỏi.

Cô cẩn thận liếc nhìn người ngồi ghế phụ, cứ ngỡ chắc chắn anh sẽ gắt gao nhìn chằm chằm vào động tác của cô, sợ cô làm sai.

Kết quả là quay đầu lại thấy anh đang dựa vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lòng cô lại thót lên, tay nắm chặt vô lăng, có chút lo lắng mở lời: “Anh chắc chắn không cần nhìn tôi lái xe à? Không sợ xảy ra chuyện sao?”