Trong cõi hồng trần phồn hoa rực rỡ, anh chính là đức tin duy nhất của em.
Gió biển tạt vào mặt, thổi tan đi cái nóng như thiêu như đốt của mùa hè cảng đảo.
Tàu thuyền đi lại nườm nượp nơi bến cảng. Chiếc du thuyền khổng lồ như một pháo đài di động, lẳng lặng rẽ sóng băng qua eo biển Lam Đường hướng về cảng Duy Đa Lợi Á. Phía xa, ráng chiều bảng lảng trên bầu trời đang dần tối, những đám mây mỏng tựa ngọc thạch trôi lững lờ, rồi tan biến dần trong bóng đêm mênh mông đang vây hãm.
Khi Thẩm Tự tỉnh giấc, chút dư quang cuối ngày vừa vặn rơi vào đáy mắt. Cô đưa tay day nhẹ thái dương, chạm phải lớp mồ hôi mỏng, khựng lại trong vài giây.
Kể từ khi rời khỏi Nam Thành, cô luôn ngủ không yên giấc.
Trên chiếc bàn tròn, những viên đá trong ly rượu mạnh đang tan chảy. Chiếc laptop bên cạnh vẫn mở, màn hình dừng lại ở trang email cô đang xem dở trước khi ngủ: hàng chục bức ảnh chụp trộm kết hợp với những tin tức tài chính mới nhất. Bê bối của cấp cao tập đoàn Hằng Vinh vừa nổ ra đã nhanh chóng leo lên vị trí dẫn đầu xu hướng tìm kiếm.
Thẩm Tự nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng khiến cô tỉnh táo hơn hẳn. Cô rủ mắt, dứt khoát xóa sạch dấu vết trong hộp thư.
[Đến nơi chưa?]
Điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Thẩm Tự liếc nhìn thời gian, cô uể oải ngồi dậy từ chiếc ghế dài trên boong tàu, vẫy tay gọi người phục vụ: “Sao tàu vẫn chưa cập bến?”
17:53. Giờ này đáng lẽ tàu phải bắt đầu hành trình quay về rồi.