Kiều Nghiện

Kiều Nghiện

Ngôn tìnhBối cảnh Hồng KôngĐô thị tình duyênHiện đạiGương vỡ lại lànhSự giằng co giữa những người trưởng thànhHào môn thế giaTừ bạn giường thành chân áiSong khiếtHE
80
Chương
11
Ngoại truyện
Hoàn toàn văn

80 Chương và 11 Ngoại Truyện

Giới thiệu truyện:

① Tại buổi tiệc tối trên thảm cỏ của trang sức EUROS, Thẩm Tự vô tình nhắm trúng chiếc vương miện “Tường vi và hoa nhài” từ năm 1830.

Đáng tiếc, cô lại có hiềm khích với một ngôi sao nhỏ đang tham gia đấu giá, không muốn đẩy sự việc đi quá xa nên cô đành buông tay.

Nhìn vương miện bị mang đi, Thẩm Tự có chút tiếc nuối. Ngay khi cô định rời khỏi, một người đàn ông bất ngờ ngồi xuống bên cạnh, giữ chặt lấy cổ tay cô. Âm thanh náo nhiệt tại hiện trường đột ngột im bặt.

Ngôi sao nhỏ đang đắc ý bỗng cứng họng. Tuy đứng xa không nhận ra người đàn ông bên cạnh Thẩm Tự là ai, nhưng phản ứng của cả hội trường đã nói lên tất cả: Người đàn ông này, cô ta không thể đụng.

“Thích không?” Tề Thịnh không thèm để tâm đến sắc mặt kinh ngạc của mọi người, anh lười biếng nâng mắt.

Thẩm Tự định nói không. Nhưng anh đã đi trước một bước: “Vậy thì đấu giá lại lần nữa.”

② Giới thượng lưu Bắc Kinh ai nấy đều biết, người nắm quyền đương nhiệm của nhà họ Tề là kẻ âm trầm, bạc bẽo, sống phóng túng không theo quy tắc.

Trước đến nay anh ghét nhất là bị uy hiếp hay ai cản đường, càng không có thói quen nhân nhượng bất cứ ai. Chút kiên nhẫn duy nhất của anh, đều đặt hết lên người Thẩm Tự. Tiếc là Thẩm Tự “không biết điều”, vừa có cơ hội cô liền cao chạy xa bay.

Nhiều năm sau gặp lại, Thẩm Tự khoác trên mình bộ sườn xám ôm sát đường cong cơ thể, đuôi mắt hơi nhếch lên đầy vẻ phong tình, dịu dàng gọi anh một tiếng: “Anh Ba”

Về sau, Tề Thịnh bóp lấy cổ cô, ấn người bên cạnh hồ suối nước nóng. Anh lười biếng rũ mắt nhìn về phía ngực cô — nơi đó có hình xăm từ những ngày hai người còn bên nhau, theo nhiệt độ tăng dần mà hiện lên càng rõ rệt.

“Tôi cứ ngỡ em đã xóa nó rồi” Anh cười nhạt, đầy vẻ phong trần.
“Liên quan gì đến anh?” Thẩm Tự tránh khỏi cái chạm của anh, ánh mắt không hề né tránh, gương mặt lạnh lùng như băng nhưng cốt cách lại quyến rũ đến tận xương tủy.

“Tự Tự” Tề Thịnh bóp cằm cô, nheo mắt đầy nguy hiểm. Giọng nói của anh u ám lạnh lẽo, hoàn toàn đối lập với sự ấm áp của chuỗi Phật bằng gỗ tử đàn trên cổ tay: “Vẫn là lúc không nói chuyện sẽ khiến người ta yêu thích em hơn đấy”

— Cô cứ ngỡ sự trùng phùng này là khởi đầu cho màn trả thù của anh vì sự ra đi không từ biệt năm xưa. Nhưng hóa ra, anh chỉ muốn gặp lại cô một lần nữa.