Vị trí nhạy cảm khó nói bị Tề Thịnh bóp mạnh một cái, nỗi đau xen lẫn cảm giác tê dại truyền đi như có dòng điện chạy dọc cơ thể.

Mùa hè năm nay ở Thượng Hải dường như dài hơn. Biệt thự Đàn Cung nằm trên mảnh đất kim cương giữa lòng Thượng Hải phồn hoa, được xây dựng như một chốn biệt lập, cốt để tìm lấy cái thú “nửa đêm yên tĩnh giữa phố thị ồn ào”. Trong hành lang, hoa đã tàn, những cột trụ bị dây leo xanh mướt bao phủ, liếc nhìn qua chỉ thấy một màu sức sống mãnh liệt.

Thẩm Tự hít sâu một hơi, nắm lấy cổ tay Tề Thịnh, ngước mắt nhìn anh: “Anh Ba.”

Bầu không khí trở nên vi diệu và quỷ dị.

Tề Thịnh dường như không thấy có gì bất ổn. Đôi mắt đen tĩnh lặng của anh ẩn chứa sự áp đảo, khiến Thẩm Tự bị nhìn đến mức sởn cả gai ốc.

Lúc Tề Thịnh tỏ ra hung dữ, cô chẳng hề e sợ, nhưng dáng vẻ trầm tĩnh hiện tại của anh lại khiến người ta không tài nào nhìn thấu tâm tư. Bởi vì càng những lúc thế này, tâm trạng của anh lại càng khó dò.

Trước đây, Thẩm Tự từng lợi dụng quyền thế của Tề Thịnh để trả thù người khác, thỉnh thoảng sẽ có những lúc quá trớn không thể thu xếp ổn thỏa, cô liền bày ra vẻ ngoan ngoãn trước mặt anh. Cũng chỉ có những lúc chột dạ hoặc có điều cầu xin, mới mang dáng vẻ mềm mỏng dịu dàng như thế.

Tề Thịnh cứ thế xem cô diễn, cũng chẳng buồn vạch trần.

Lúc đầu Thẩm Tự tưởng Tề Thịnh dễ lừa, kết quả người đàn ông này lại lấy chuyện ân ái làm thủ đoạn, vô cùng biến thái. Đêm đó cô đã phải trả một cái giá đắt, còn anh thì nhịp thở chẳng loạn lấy một nhịp, thái độ vẫn luôn ám muội, dường như dù cô có tung hết bản lĩnh, anh vẫn giữ được vẻ bình thản tự kiềm chế.

Thế nhưng, khi chuyện gì đó còn chưa kịp xảy ra thì thật không khéo, một cuộc điện thoại gọi đến.