Tề Thịnh khẽ nhấc mí mắt, ánh nhìn trầm lạnh lướt từ dưới lên trên, khóa chặt lấy đôi mắt Thẩm Tự.

“Em vừa gọi tôi là gì?”

Cảm xúc trên gương mặt anh vô cùng nhạt nhòa, giọng điệu cũng trầm xuống.

Bầu không khí trong hội trường bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.

Thực chất động tĩnh cũng không lớn, nhưng những người xung quanh cơ bản đều đã nhận ra Tề Thịnh. Kể cả người đàn ông vừa rồi còn ba hoa chích chòe khoe khoang, đang vắt óc tìm cách hiến ân cần, lúc này cũng im bặt như bị dao kề tận cổ.

Ở bên cạnh Tề Thịnh đã lâu, Thẩm Tự biết rõ cho dù cô có gạt bỏ thể diện của anh, cũng hiếm khi thấy anh so đo thiệt hơn với mình.

Cô đứng trước mặt anh vốn chẳng có bao nhiêu cố kỵ.

Huống hồ, hiện tại bọn họ đã chia tay rồi.

“Có vấn đề gì sao, vị tiên sinh này?” Thẩm Tự khẽ nhếch môi, không tránh không nhường mà nhìn thẳng vào anh, “Tôi và ngài hình như không còn bất cứ quan hệ gì nữa, cho nên, phiền ngài sau này bớt ra vẻ dạy đời tôi đi.”

Biết rõ anh không thích nghe, cô lại cố tình muốn chọc tức anh.