Giọng Tề Thịnh nhàn nhạt, hơi thở trầm trầm ép sát lấy cô: “Em nói cái gì?”
Anh bóp eo cô không nặng không nhẹ, trên mặt vẫn chẳng có mấy cảm xúc, nhưng áp suất quanh người đã giảm đi vài độ.
Thẩm Tự khẽ hít sâu một ngụm khí lạnh, chớp mắt, cười vô cùng ngây thơ: “Em đau chân.”
Giây tiếp theo, tầm nhìn của cô đảo lộn.
Tề Thịnh buông lỏng tay, ném cô xuống giường, buông một chữ không nóng không lạnh: “Đáng đời.”
Vốn dĩ Thẩm Tự đã toàn thân nhức mỏi, bị anh dằn vặt như vậy, cả người đau đớn như sắp rã rời. Cô ngơ ngác mất hai giây, trừng to mắt mắng: “Tề Thịnh, anh là chó à!”
Tề Thịnh nhướng mày, nghiêng người liếc nhìn cô.
Ánh sáng lạnh lẽo mỏng manh ngoài cửa sổ sát đất từng tia từng tia lọt vào, đan xen cùng ánh đèn rực rỡ, mạ lên quanh người anh một tầng hào quang như men sứ. Ánh mắt anh ngậm ý cười, nhưng vẫn sắc bén như đao, kích thích khiến toàn thân cô run rẩy, lồng ngực khẽ chấn động.
Thẩm Tự chột dạ, cười gượng hai tiếng, dời tầm mắt: “Em hát, em đang hát mà.”
Không chịu nổi ánh mắt của anh, cô vắt óc lục lọi ca từ, đành cắn răng cái khó ló cái khôn: “Anh là chó… chẳng được hạnh phúc, gặp nhau chỉ là một hồi sự cố, em cố nhịn để dừng lại…“