Mùa thu ở Tây Âu, những tầng cây nhuộm màu rực rỡ, lãng mạn như một bài thơ. Ánh nắng rực rỡ rót chút hơi ấm vào những bức tượng điêu khắc và các cây cột đá mang vẻ trầm mặc. Nhà hát mang phong cách La Mã cực kỳ ung dung hoa quý, khắp nơi đều nhuốm đậm hơi thở của thời kỳ Phục hưng.

Mấy ngày nay đi dạo khắp nơi cũng có chút mệt, buổi chiều sau khi xem xong một vở nhạc kịch, Thẩm Tự và Chu Tử Khâm tản bộ về khách sạn gần đó.

《Miss Saigon một mối tình giữa khói lửa chiến tranh, dù là mô-típ đã cũ nhưng vẫn lấy đi không ít nước mắt của khán giả.

“Cậu nói xem, sao tớ lại không có được một trải nghiệm tình yêu thăng trầm, chấn động lòng người như vậy chứ?” Chu Tử Khâm ôm cốc trà sữa, dường như vẫn còn chìm đắm trong dư âm của vở kịch, khẽ thở dài: “Tớ thấy tớ cũng sở hữu một gương mặt rất hợp làm nữ chính ngôn tình đấy chứ.”

Nói rồi, cô ấy đưa tay lên sờ sờ gò má mình.

Thẩm Tự nhìn cô nàng bằng ánh mắt ‘cậu quên uống thuốc à’, vô cùng ghét bỏ: “Không phải tớ muốn đả kích cậu đâu, nhưng cậu mà ra chiến trường thì chẳng gặp được tình yêu đâu, chỉ gặp được pháo kích thôi.”

Cô vỗ vỗ vai Chu Tử Khâm: “Hay là về ngủ một giấc đi cưng à, trong mơ cái gì cũng có.”

“…” Trong đầu Chu Tử Khâm hiện lên một loạt dấu chấm hỏi.

“Trọng tâm của tớ không phải là chiến trường, mà là tiếng sét ái tình, là nhất kiến chung tình, cậu có hiểu không!” Chu Tử Khâm hậm hực dậm chân, nói xong chợt nhớ ra điều gì đó: “Nhắc mới nhớ, tuy cậu và anh ba đã chia tay rồi, nhưng ban đầu anh ấy đối với cậu cũng là nhất kiến chung tình mà. Thật không ngờ, hóa ra chỉ có tớ là chưa từng được trải nghiệm cảm giác đó.”

“Nhất kiến chung tình?”