Khi các quan khách trong bữa tiệc sinh nhật nhận ra có điều bất thường, Thẩm Tự đã trên đường ra sân bay.

Bỏ mặc tất cả mọi người ở lại thực sự là không phải phép, Thẩm Tự đã dặn dò người phụ trách sắp xếp quy trình, bảo họ cứ tiếp tục chiêu đãi nhóm người này linh đình, đi hay ở tùy ý. Nhưng một bữa tiệc sinh nhật thiếu vắng nhân vật chính thực sự quá kỳ quái. Những người có mặt tại hội trường bắt đầu trao đổi ánh mắt; không ai nói ra mặt, nhưng những lời bàn tán và suy đoán âm thầm đã như sóng ngầm cuộn trào.

“Chuyện gì thế này, có biến à? Làm gì có ai bỏ rơi tất cả mọi người trong tiệc sinh nhật mình thế kia?”

“Có khi nào là vì những lời đồn thổi gần đây không…”

“Nói ít thôi, đừng có dại mà chọc vào người ta, không sợ họa từ miệng mà ra thật à?”

Hai người phụ nữ vừa bàn tán trong nhà vệ sinh liếc nhìn nhau, cảm thấy bất an thấp thỏm, chỉ biết cười khan rồi chột dạ chuyển chủ đề: “Đúng đấy, chắc là có việc gì cần xử lý thôi, chúng ta cứ đợi thêm chút nữa xem sao.”

Trời sắp tối hẳn, những đám mây xám xịt sà xuống rất thấp, mang theo cảm giác áp bách như bão tố sắp về.

Trong điện thoại của Thẩm Tự, tin nhắn và cuộc gọi nhỡ đã chất thành đống. Hàng loạt cuộc gọi đổ về, những dấu chấm đỏ dày đặc hiện lên. người thăm dò, kẻ quan tâm, kẻ xem kịch, mỗi người một tâm tính riêng.

Có lẽ lúc này Tề Thịnh đã biết chuyện, nhưng Thẩm Tự đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Anh có phản ứng thế nào, không còn liên quan đến cô nữa.

Thẩm Tự không quan tâm phần lớn mọi người nghĩ gì, cô lười đối phó, cô chỉ nhận cuộc gọi của Chu Tử Khâm.