Tiêm Sa Chủy mang đậm hơi thở cuộc sống đời thường, so với một Trung Hoàn tấc đất tấc vàng thì nơi này có phần ấm áp tình người hơn.
Thẩm Tự ngồi cạnh cửa sổ trong một nhà hàng phong cách Anh. Những ngọn đèn thủy tinh và họa tiết phù điêu rực rỡ sắc màu va chạm vào nhau, tạo nên một bối cảnh giống như những thước phim điện ảnh hoài cổ, mang lại cảm giác xa hoa nhưng đầy vẻ lạc lõng và suy đồi.
Đến ly rượu thứ hai, Chu Tử Khâm mới lạch bạch đi tới.
“Không phải cậu nói công việc chụp hình đã xong rồi sao?” Thẩm Tự thản nhiên hỏi: “Cậu đang trả thù tớ đấy à, sao tới muộn thế?”
“Đừng nhắc nữa,” Chu Tử Khâm bực bội phẩy tay, vừa ngồi xuống liền ném mạnh chiếc túi xách sang bên cạnh, “Ảnh bìa chính thức đã xong từ tám đời rồi. Tớ đang bị kẹt lại bởi một cô nàng tiểu hoa lưu lượng, nghe đâu được tận ba kim chủ nhét vào để chụp trang trong.”
Cô nàng bắt đầu luyên thuyên phàn nàn: “Danh tiếng thì chẳng bao nhiêu mà tính khí thì không hề nhỏ, có ba tấm ảnh mà kén chọn đến tận bây giờ mới xong. Nhân viên chuẩn bị địa điểm và trang phục thế nào cô ta cũng không vừa mắt, tự mình phối đồ thì vừa quê vừa sến, chẳng có lấy một chút khí chất mà còn dám mắng kỹ thuật tớ kém? Cái loại người như Nhan Nhược này mà fan vẫn tâng bốc là ‘được ông trời ban cơm ăn’, tớ thấy ông trời rõ ràng là ban cho cô ta đống đất thì có.”
Nhịn một chút thì nghẽn mạch máu não, lùi một bước thì liệt nửa người. Chu Tử Khâm càng nói càng tức, không nhịn được mà đảo mắt một cái.
“Tớ là sinh viên ưu tú khoa nhiếp ảnh SVA, chẳng lẽ không chuyên nghiệp bằng cái loại cá lọt lưới chín năm giáo dục bắt buộc như cô ta?”
“Độc miệng quá đấy,” Thẩm Tự khẽ nhướng mày, “Cậu cẩn thận fan của cô ta xếp hàng đến xẻ thịt cậu ra đấy.”
“Thôi đi, cô ta là cái thá gì? Trong giới giải trí thiếu gì đại mỹ nhân, không có tác phẩm thực lực giắt túi thì có khi ngày mai đã hết thời rồi,” Chu Tử Khâm khinh bỉ, “Nếu không phải vì không muốn cúi đầu với gia đình, tớ đã bảo anh trai tớ hỏi thăm công ty quản lý của cô ta rồi.” Cô ấy nghiến răng: “Có chút lưu lượng đã dám cậy thế hiếp người, chị đây sớm muộn gì cũng khiến cô ta biến mất khỏi bản đồ giới giải trí.”