Ánh hoàng hôn di chuyển như một bàn tay lười biếng, khẽ vuốt qua tấm rèm cửa khép hờ.

Trên bức tường ở một góc thư phòng, chiếc màn hình LCD khổng lồ đang sáng, phát sóng buổi phỏng vấn “Nhân vật của năm” do tờ Nhật báo Cảng đảo thực hiện.

Người phụ nữ trẻ trong bộ váy vest trắng ngà có phần cổ vạt xếch (peaked lapels), làn da trắng sứ dưới ánh đèn chuyên dụng hầu như không một tì vết. Rõ ràng mang vẻ đẹp kiều mị đến tận xương tủy, nhưng mỗi cử chỉ, điệu bộ lại toát lên vẻ cao quý, trang trọng. Chỉ khi cô lơ đãng liếc mắt một cái, vẻ ngạo mạn được nuông chiều bởi ngàn vạn sự sủng ái mới lộ ra đôi phần.

Đối mặt với câu hỏi của người dẫn chương trình, khóe môi người phụ nữ giữ một nụ cười đúng mực, tốc độ nói thong thả, từ ngữ chu đáo, thỉnh thoảng còn kèm theo những cử chỉ tay chừng mực, tinh tế.

Mỗi hành động đều hoàn hảo không thể bới lông tìm vết.

“Cạch.”

Màn hình dừng lại ở hình ảnh người phụ nữ gật đầu mỉm cười nhã nhặn.

Hoắc Chấn Đạc ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, đặt điều khiển từ xa cạnh tập tài liệu đang mở. Ông đã ngoài năm mươi, tóc mai đã điểm bạc, nhưng gương mặt vẫn săn chắc, uy nghi xen lẫn sự trầm ổn tích lũy qua năm tháng.

Ông nhấp một ngụm trà, rời mắt từ màn hình sang phía ghế sofa, để lộ vẻ yêu chiều không hề che giấu: “Xem con kìa, ngồi chẳng ra dáng vẻ gì cả.”

Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh trên màn hình, Hoắc Hân Đồng lúc này gần như lún sâu vào chiếc sofa rộng. Cô đã cởi giày, chân trần cuộn tròn, mái tóc dài búi lỏng. Chiếc cằm thon gọn tựa lên chiếc gối ôm bằng lụa tơ tằm trong lòng, vẻ mặt có chút chán chường.