Đoạn đường dẫn vào dinh thự nhà họ Hoắc trên đỉnh núi bán sơn uốn lượn đi lên, hai hàng cây si lá nhỏ xào xạc trong gió đêm.
Phó Hoài Thâm dừng xe trước hiên nhà, nghiêng mặt, ánh mắt dừng lại ở ghế phụ: “Evelyn, đến nhà rồi.”
Người bên cạnh như vừa được đánh thức từ một giấc mộng xa xăm, lông mi khẽ run rẩy vài cái mới chậm rãi quay đầu: “Làm phiền anh đưa em về rồi.”
Khóe môi Phó Hoài Thâm khẽ động, giọng nói trầm xuống vài phần: “Từ bao giờ mà giữa em và anh chỉ còn lại hai chữ ‘cảm ơn’ khách sáo thế này?”
Anh nhìn nghiêng bóng dáng Hoắc Hân Đồng, bất chợt nhớ về chuyện của rất nhiều năm về trước. Khi đó cô chưa đi California, vẫn còn hay ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên gọi anh là “anh Hoài Thâm”, đôi mắt chứa đầy vụn sao sáng lấp lánh.
Nếu không có tai nạn năm đó, liệu thanh mai trúc mã như hai người họ có thể có một kết cục khác? Chỉ là những lời này, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ có cơ hội thốt ra nữa.
Động tác đẩy cửa của Hoắc Hân Đồng hơi khựng lại, cô không ngoảnh đầu: “Làm gì có chuyện đó? Chẳng qua ngày thường nói nhiều quá nên thành thói quen thôi ạ.”
“Vậy… em nghỉ ngơi sớm đi.”
Phó Hoài Thâm nhìn cánh cổng dinh thự đóng chặt, hồi lâu sau mới từ từ buông tay lái. Những vết trắng bệch trên đốt ngón tay do siết quá chặt dần biến mất, để lộ những đường gân xanh nhợt nhạt.
Bên trong dinh thự đèn thắp sáng trưng, ấm áp vô cùng. Không khí thoang thoảng mùi hương đàn hương trắng, loại hương an thần mà Hứa Linh Nguyệt vẫn thường dùng.