Hơn sáu giờ chiều, đúng vào giờ cao điểm tan tầm, ánh đèn xe trên tuyến đường chính số 1 nối dài thành những dải neon rực rỡ, thiêu đốt màn đêm đang dần buông bằng một sắc đỏ thẫm u buồn.

Hoắc Hân Đồng đặt lòng bàn tay lên vô lăng, tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, cô lướt xem những tin nhắn chưa đọc trên màn hình.

Phù Phù: [Bảo bối, có phải cậu sắp bị ông già nhà cậu bán đi rồi không? (icon ngây người)]

Phù Phù: [Cậu xem cái này đi]

Cô nhấn vào ảnh chụp màn hình mà Nhạc Phù gửi tới, đó là nhóm chat quy tụ toàn những thiên kim tiểu thư trong giới. Vì thấy quá ồn ào nên cô đã để chế độ miễn làm phiền từ lâu. Không ngờ đám người này chẳng biết lấy tin tức từ đâu mà đang bàn tán vô cùng xôn xao về chuyện liên hôn của cô.

Chloe Fung: [Vừa từ mã trường về, nghe được quả dưa siêu to khổng lồ…]

Wendy Yau: [OMG, không phải cậu đang nói đến “vị kia” mà tớ đang nghĩ đấy chứ?]

Emily Lam: [Thật lòng mà nói tớ khá sốc đấy! Nhà họ Hoắc cưng chiều cô con gái này như thế, kén chọn mãi cuối cùng lại đồng ý gả cho người từ Đại lục sao?]

Wendy Yau: [Cái này cậu không hiểu rồi. Nghe nói đối phương là người thừa kế của một tập đoàn hàng đầu phương Bắc, loại người tùy tiện đầu tư một cái là hàng chục tỷ tệ ấy.]

Chloe Fung: [Oa, có ảnh không? Có đẹp trai không thế?]