Tiết trời xuân vẫn còn se lạnh, không khí bao trùm bởi cái ẩm ướt của sương muối từ biển thổi vào. Dinh thự nhà họ Hoắc nằm lưng chừng núi, ẩn mình cuối con đường Bạc Phù Lâm uốn lượn, tịch mịch và an tĩnh.
Quản gia nhẹ tay thay bình hoa trên bàn trà bằng những nhành lan hồ điệp trắng muốt. Bên cạnh là một cuốn tạp chí tài chính đang mở sẵn, Hoắc Chấn Đạc nhấp một ngụm trà thanh, ánh mắt sắc bén phóng về phía người vừa bước vào.
“Về rồi đó à?”
Hoắc Hân Đồng khẽ “dạ” một tiếng, vịn tay vào chiếc tủ thấp ở huyền quan, thay đôi dép lê rồi bước vào trong, tiện tay đưa chiếc áo khoác cho Tiểu Thư đang tiến tới đón. Đối phương nháy mắt ra hiệu cho cô, nhưng cô đã quá mệt mỏi, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những ám hiệu trước họng súng này.
“Con có biết mình đã ở Kinh thị bao nhiêu ngày rồi không?”
“Một tuần ạ.”
“Tại sao con lại tắt máy?”
“… Điện thoại con hết pin ạ.”
Hoắc Chấn Đạc hừ lạnh một tiếng với vẻ không hài lòng, ông nhìn chằm chằm con gái một hồi lâu.
Hoắc Hân Đồng biết thừa ông sắp nói gì, nhưng cô không muốn nghe, cô bèn cầm một trái dâu tây trong đĩa quả mọng nhét vào miệng, vị nước ngọt lịm tràn đầy khoang miệng.