Hoắc Hân Đồng chạy một mạch về phòng, cánh cửa phòng ngủ ở cuối hành lang bị cô đẩy ra rồi đóng sập lại, vang lên một tiếng “rầm” nghèn nghẹt. Cô tựa lưng vào ván cửa, lồng ngực không ngừng phập phồng.

Trên bức tường đối diện treo một bức tranh sơn dầu cỡ nhỏ. Ở giữa khung vẽ là một bó hoa hồng nằm nghiêng tựa vào chiếc cúp bạc, những cánh hoa nở hé để lộ nhụy hoa xếp lớp dày đặc ở giữa, toát lên vẻ đẹp thiếu nữ ngây thơ giao thoa giữa phong cách Rococo và Tân cổ điển. Đây là tác phẩm của nữ họa sĩ người Pháp Anne Vallayer-Coster mà cô yêu thích nhất, trên toàn thế giới chỉ có ba bức.

Theo lời quản gia, bức tranh trước mắt này là do Mạnh Duật Niên đã bỏ ra một số tiền khổng lồ để đấu giá được tại một buổi đấu giá đồ cổ ở Paris. Hiện tại nó đang được treo yên lặng trong phòng ngủ của cô, hoàn toàn không ăn nhập gì với tâm trạng đang cuộn trào của cô lúc này.

Hoắc Hân Đồng cởi chiếc áo choàng ngủ ném lên ghế, cả người ngã ầm xuống giường, vùi mình vào trong chăn.

Cô nhắm mắt lại, ba chữ ấy cứ thế ùa về từ muôn phía, bủa vây lấy tâm trí. Trong phút chốc, cô bỗng nảy sinh một ảo giác viển vông: Rằng cơ thể mình đã hóa thành một ngôi sao xung, không ngừng tiếp nhận và phát đi những tín hiệu nhấp nháy, lan tỏa vào hư không.

Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà anh muốn quay lại thì quay lại, muốn xin lỗi thì xin lỗi, cứ tưởng nói một câu “anh xin lỗi” là có thể xóa bỏ mọi thứ sao?

Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Hoắc Hân Đồng tức giận nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

So với sự bực bội rối bời lúc này, điều khiến cô cảm thấy tồi tệ hơn là cô phát hiện ra mình hoàn toàn không biết phải đối mặt với anh như thế nào sau này.

Cô cáu kỉnh lật người, rút chiếc gối ra úp lên mặt, úp mở một lúc đến khi không thở nổi mới đẩy ra. Trằn trọc lăn lộn ba bốn bận, chăn nệm bị đạp tung tóe, cô mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được một chút.