Lúc Hoắc Hân Đồng từ phòng tắm bước ra, hai chân cô vẫn còn đang bủn rủn.

Cô vịn tay vào bồn rửa mặt một cách vô lực, ngẩng đầu nhìn thoáng qua gương. Người phụ nữ trong gương đỏ mặt đến mức không nhìn ra hình thù gì nữa, từ gò má đến tận gốc tai, kéo theo cả chiếc cổ thon dài cũng ửng lên màu phấn đào. Trên hàng mi vẫn còn đọng lại những giọt nước chực trào, ướt át y hệt như vừa mới khóc xong.

Cô vặn vòi nước, vốc một vốc nước lạnh tát lên mặt. Lặp đi lặp lại động tác này vài lần, mới cảm thấy nhịp tim đập bình ổn lại đôi chút.

Cô vơ lấy chiếc khăn bông lau mặt, vuốt ngược mái tóc ra phía sau, liếc mắt nhìn vào gương, cô cảm thấy cái bộ dạng này miễn cưỡng có thể gặp người khác rồi, mới mở cửa bước ra ngoài.

Mạnh Duật Niên đang đứng bên giường, tay anh đang buộc lại đai áo choàng tắm. Những vệt nước trên mặt anh đã được lau sạch, nhưng cổ áo vẫn còn ướt sũng dính sát vào xương quai xanh, vài sợi tóc mái rủ xuống lòa xòa trước trán, có phần lộn xộn.

Hoắc Hân Đồng đỏ bừng mặt, cô lập tức dời mắt đi. Cô nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân đang lúng túng của mình, giọng nói rầu rĩ: “Anh… anh về phòng đi.”

Mạnh Duật Niên không hề nhúc nhích.

Cô đợi hai giây mà không nghe thấy tiếng bước chân, đành ngước mắt lên nhìn anh. Ánh mắt sâu thẳm của anh đang dừng trên người cô, tựa hồ mang theo ý tứ trêu chọc ẩn hiện.

Cô chột dạ quay ngoắt mặt đi, tai cô lại bắt đầu nóng rực, lại nghe thấy anh nhạt nhẽo nói: “Sao thế, vậy mà đã đuổi anh đi rồi à?”

Hoắc Hân Đồng bị câu nói này của anh làm cho nghẹn họng không thốt nên lời, há miệng ra, rồi lại ngậm vào, cứ thế trừng mắt nhìn anh. Rồi đột nhiên, cô chú ý đến thứ chất lỏng màu trắng còn đọng lại trên chóp mũi anh.