Kể từ sau chuyến công tác về nước lần trước, Mạnh Duật Niên đã liên tục mấy ngày liền đều về nhà ăn tối cùng cô.

Ban đầu Hoắc Hân Đồng khá bất ngờ. Lúc nghe thấy tiếng bước chân ngoài hiên, cô đang từ trên lầu đi xuống, liền nhìn thấy trên tay anh đang xách một chiếc túi giấy. Queenie đã lao vọt tới, quấn lấy mắt cá chân anh lượn hai vòng, kêu meo meo không ngớt.

“Anh làm xong việc rồi à?”

“Ừm.” Anh đặt chiếc túi lên bàn ăn, “Tiện đường nên anh mua chút đồ ngọt.”

Hoắc Hân Đồng mở ra xem, hương ngọt ngào xen lẫn mùi trà thơm ngát phả thẳng vào mặt. Đó là món tráng miệng kiểu Trung mới của tiệm Nguyên Cổ đang rất nổi dạo gần đây. Món thạch sữa trà nhài thanh mát với sắc xanh nhạt, bánh trà sữa đậu nành rắc thêm hạt vừng vụn, ngay cả bánh nếp bốn mùa, là món mới theo thời tiết cũng ngoan ngoãn nằm nép trong góc hộp. Tiệm bánh này trước giờ không nhận đặt trước, không chỉ cuối tuần chật cứng người mà ngay cả ngày thường cũng phải xếp hàng dài dằng dặc.

Cô đã thèm thuồng từ lâu, nhưng vì cảnh xếp hàng quá khủng khiếp nên lười đợi, cô tự nhủ hôm nào đi ngang qua rồi tính tiếp.

Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Anh xếp hàng bao lâu vậy?”

Mạnh Duật Niên đang cởi áo khoác, tiện miệng đáp: “Không xếp hàng, anh sai người đi lấy.”

“…”

Cô biết ngay mà, đời nào mà anh lại vì một hộp bánh ngọt mà đứng đợi bên đường cả chục phút đồng hồ.